13.Hai ngày sau, chúng ta vào đến kinh.
Ta tạm trú tại biệt viện riêng của Chúc Kinh Thu. Hắn sai hai a hoàn đã bán đứt thân đến hầu hạ ta, một người tên Lục Ảnh, một người tên Hồng Liễu.
Cả hai dường như không biết nội tình, có lẽ hiểu lầm gì đó, nên đặc biệt cung kính với ta.
Vô tình, ta nghe họ thì thào bàn tán trong viện:
"Vị cô nương này nom xinh đẹp thật, chỉ có điều xem ra còn trẻ quá, trông độ mười bảy mười tám, mà chủ nhân nhà ta sang năm là hai mươi sáu, chẳng phải trâu già gặm cỏ non ư?"
"Xì, chủ nhân nhà ta phong thái tiêu diêu, biết bao tiểu thư chưa xuất giá đều mến mộ!"
"..."
Hai người bàn tới bàn lui, đến lúc ngoảnh đầu liền bắt gặp ta, đều hoảng hốt:"Cô… cô nương––"
Nghĩ ngợi một chút, ta dứt khoát cất lời, chỉnh lại:"Chúc đại nhân từng là thầy dạy của ta, ta hết mực kính trọng ngài."
Ta cố ý nhấn giọng ở hai chữ "kính trọng".
Năm ta vừa cập kê, hắn được mời đến dạy ta một năm. Nhưng nghe phụ thân kể, khi ta còn nhỏ hơn nữa, chừng bốn, năm tuổi, hắn cũng từng dìu dắt ta học chữ, chỉ là ta chẳng nhớ nổi chút nào.
Lớn thêm chút, ta gọi chàng là "thầy", hắn gọi ta "Thẩm cô nương".
Ta tưởng sau khi nói thế, họ sẽ hiểu. Nào ngờ hai người lại gật đầu ra chiều nghiêm túc:
"Thì ra duyên phận bắt đầu từ thời thơ bé! Chẳng khác trong thoại bản, ta xem ngài là sư, ngài xem ta là phu, hì hì, năm ấy ngài nghiêm khắc với ta, đợi thành thân rồi, ngài còn nghiêm khắc được nữa chăng? Phạt ngài không được lên giường…"
"Ái chà chà, ta thích xem lắm!"
Ta: "???"
Hai a hoàn này, hẳn đọc nhiều thoại bản quá rồi.
Ta cạn lời, lắc đầu, toan trở về phòng. Vừa ngoảnh lại, đã thấy nơi hành lang có một bóng dáng nam tử. Có vẻ hắn mới hạ triều, vẫn còn mặc triều phục. Ánh chiều tà phủ lên người hắn một tầng sáng êm ả, hắn nghiêng người tựa vào lan can, ánh mắt dõi về phía bên này.
Bốn mắt bất ngờ chạm nhau.
Mặt ta chợt nóng bừng, vội né tránh tầm nhìn, chẳng dám nhìn thêm.
Mà không hay rằng, Chúc đại nhân đứng đằng xa, nghe hết cuộc nói chuyện, cũng thoáng đỏ mặt một lúc.
14.Nhưng nhớ đến việc hệ trọng, ta vẫn gắng gượng bước tới chỗ hắn, hỏi:"Chúc đại nhân, chuyện điều tra sao rồi?"
Nhắc đến chuyện chính, nam nhân thoáng ngừng, giọng trầm xuống:"Suy đoán của ngươi không sai. Lục tần khi còn ở khuê phòng đã có tư tình với nghịch vương."
Một câu nói, tiết lộ không ít thông tin.
Ta thật không ngờ Lục tần lại có dây dưa với nghịch vương.Thế còn Thẩm thái y?Vì sao hoàng đế trúng độc? Hoặc là––
Trong khoảnh khắc, đầu óc ta lóe lên một ý nghĩ hoang đường.
Ý nghĩ đó được lời kế tiếp của Chúc Kinh Thu xác nhận:"Hơn nữa, Lục tần… nàng ta đã có mang, sắp được phong phi."
Ta ngẩng phắt đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn.Hắn khẽ gật đầu, nhưng sắc diện lại nặng nề.
Suy đoán vẫn là suy đoán, muốn chứng minh không phải dễ.
Ta cũng chau mày, hắn như vô thức đưa tay, nhưng khi sắp chạm tới ta thì lại rụt về. Ngập ngừng, song rốt cuộc không nói, trong mắt đan xen nhiều tâm tư phức tạp.
Kỳ thực ta rõ, chuyện này rất khó.
Đầu mối quan trọng đã chết hết, không người đối chứng, phụ thân ta cũng mất rồi, ván cờ dường như bế tắc.
Nhưng ta vẫn ở đây.Án của Thẩm gia, tuyệt không thể khép lại thành một vụ oan!
Móng tay ta bấu vào lòng bàn tay, cơn đau nhói lên.
Trong lòng ta, ý nghĩ ấy càng lúc càng kiên định.
Ta mỉm cười nhìn hắn:"Thầy, cùng ta đánh cược một ván, được chứ?"
Ánh mắt Chúc Kinh Thu chấn động, khoảnh khắc ấy dường như tâm thần tương thông, hắn đáp ngay:"Được."
15.Nửa tháng sau, kinh thành bùng lên tin tức.
Nghịch vương tuyệt thực chết trong ngục, trước khi mất, chỉ có Chúc Thái phó ghé thăm hắn.
Tin đồn lan khắp triều đình lẫn hậu cung, nói rằng Chúc Thái phó bức tử nghịch vương.
Hoàng đế cũng kinh ngạc, nhưng vì vẫn căm giận nghịch vương, chỉ hỏi mấy câu rồi thôi.
Không ngờ, Lục tần xưa nay vẫn ra vẻ đoan trang, đột ngột trượt chân ngã trong cung, suýt sảy thai.
Đồng thời, ta giả dạng cung nữ, lẻn vào cung Phương Hoa.
Trong cung Phương Hoa.
Đợi thái y rời đi, Lục tần ngồi ngây trên giường, hỏi cung nữ bên cạnh:"Hắn… thật sự chết rồi ư?"
"Bẩm nương nương, hoàn toàn chính xác."
Cung nữ cau mày, cẩn thận đáp.