4.
Tôi chẳng mảy may để tâm đến cơn giận dữ cuồng loạn của Phó Minh Huyền, tiện tay rút một tờ giấy ra đặt trước mặt anh:“Đây là thủ tục nghỉ việc của em, anh ký đi.”
Thấy tôi từ tối qua đến giờ vẫn giữ nguyên thái độ lạnh nhạt, sắc mặt Phó Minh Huyền hiếm khi hiện rõ vẻ hoang mang.Anh cầm hồ sơ, liếc sơ qua rồi nói:“Nếu em không muốn nghỉ, chúng ta có thể bàn lại. Anh sẽ sắp cho Oản Ninh một vị trí khác.”
Bên cạnh, Diệp Oản Ninh quýnh quáng, sợ con mồi sắp vuột khỏi tay, vội vàng níu lấy tay áo anh nũng nịu:“Huyền ca~”
Nhưng lạ thay, lần này Phó Minh Huyền hoàn toàn không để tâm đến cô ta, chỉ dồn ánh mắt về phía tôi, chờ câu trả lời.
Tôi khẽ cười, giọng vẫn bình thản, thờ ơ:“Không cần đâu, ngần ấy năm rồi, em cũng làm đủ rồi.”
Phó Minh Huyền nghiến răng, ánh mắt nén giận, bàn tay đập mạnh xuống bàn:“Được! Là em tự nói đấy, đừng có mà hối hận!”
Anh lật giấy lên, chuẩn bị đọc kỹ. Nhưng Diệp Oản Ninh lo sợ có chuyện ngoài ý muốn, bèn ôm bụng rên rỉ:“Huyền ca, em đau bụng quá, ký nhanh đi rồi đưa em đến bệnh viện!”
Nghe vậy, Phó Minh Huyền chẳng nghĩ ngợi thêm, lập tức ký tên vội vã, sau đó bế Diệp Oản Ninh rời khỏi văn phòng.
Nhìn xấp tài liệu còn nằm trên bàn, tôi cuối cùng cũng thở phào.Anh vĩnh viễn sẽ không biết rằng, trong tập hồ sơ đó, tôi đã kẹp thêm cả đơn ly hôn.Khoảnh khắc anh đặt bút ký tên, giữa tôi và anh, chính thức hóa thành người dưng.
Tôi ôm xấp hồ sơ, rời công ty rồi ghé về nhà.Từng món đồ của bản thân đều được tôi kiểm tra kỹ lưỡng — mang đi được thì mang, không thì dứt khoát bỏ lại.Tôi xóa sạch mọi dấu vết ký ức giữa mình và anh trong căn biệt thự này.
Năm mười ba tuổi, Phó Minh Huyền từng gấp một nghìn ngôi sao chỉ trong nửa tháng để tặng tôi.Năm mười tám tuổi, anh viết cho tôi một bức thư tình.Rồi chiếc nhẫn cưới bằng vàng — món quà cầu hôn anh đã dành hết tiền để mua.
Những thứ ấy, từng là bảo vật quý giá nhất đời tôi.Nhưng khi tình yêu đã cạn, nhìn lại chỉ thấy rẻ mạt đến đáng thương.
Phó Minh Huyền trở về nhà lúc tám giờ tối.
Anh mệt mỏi đẩy cửa bước vào, vừa thấy căn nhà vơi đi kha khá đồ đạc liền cau mày.Ánh mắt đảo một vòng, bắt gặp tôi đang sắp xếp những vali lớn nhỏ chất đầy bên cạnh, anh hỏi vu vơ:
“Em đang làm gì thế?”
Tôi thuận miệng đáp bừa:“Nhà nhiều đồ linh tinh quá, em dọn bớt đi.”
Anh bán tín bán nghi, mở tủ quần áo ra. Trong đó chỉ còn lại quần áo của riêng anh, không thấy bóng dáng của tôi. Anh ngạc nhiên quay đầu lại:“Vậy đồ của em đâu?”
Tôi chỉ nhếch môi cười nhạt:“Anh chẳng bảo em làm bà nội trợ sao? Quần áo cũ hết rồi, em tính bỏ đi để mai mua mới.”
Phó Minh Huyền hừ lạnh:“Cũng biết tiêu tiền của anh đấy. Mua thì mua đi. À, mai anh rảnh, đưa em về trại trẻ.”
Tôi gật đầu khẽ:“Ừ.”
Dù gì cũng là người cùng lớn lên từ thuở nhỏ, nên ngay cả vào khoảnh khắc cuối cùng, tôi vẫn muốn có một lời tạm biệt tử tế.
5.
Sáng thứ Bảy, tôi mặc một bộ đồ đẹp, hiếm hoi trang điểm chỉn chu cho bản thân.
Những năm qua, tôi vừa bận rộn với công việc công ty, vừa phải lo toan mọi sinh hoạt cho Phó Minh Huyền.
Chưa bao giờ có thời gian chăm sóc chính mình.
Tôi nhìn kỹ người phụ nữ trong gương.
So với dáng vẻ trong ký ức, đúng là đã già đi nhiều.
Cũng chẳng trách được Phó Minh Huyền từng mắng tôi là đồ xấu xí, đàn bà mặt vàng...
Phó Minh Huyền thì mặc bộ vest được ủi thẳng tắp, ôm vừa vặn cơ thể.
Chúng tôi ăn sáng đơn giản rồi cùng ra khỏi nhà.
Trên đường, tôi và anh nói chuyện rất bình thản.
Nhắc lại những ngày thơ ấu ở trại trẻ, nói về những năm tháng khởi nghiệp khó khăn.
Nhưng khi xe chạy được nửa đường, một cuộc điện thoại phá vỡ không khí yên ả.
Tôi liếc mắt nhìn màn hình — “Ninh Ninh”.
Là Diệp Oản Ninh.
Vừa dứt cuộc gọi, Phó Minh Huyền đã cho xe dừng lại, vẻ mặt khó xử:
“Miên Miên, công ty có chút việc gấp, anh phải xử lý.”
Tôi không vạch trần lời nói dối cuối cùng ấy, chỉ mở cửa xe bước xuống.
Qua cửa kính xe, tôi nghiêm túc nói với anh:
“Tạm biệt.”
Phó Minh Huyền, từ đây vĩnh biệt.
Tôi gọi một chiếc taxi, một mình đến thăm mẹ viện trưởng.
Bà đã già, tóc bạc trắng, cứ nắm chặt tay tôi hỏi mãi:
“Sao Minh Huyền không đến?”