7
Ăn xong, ai nấy chuẩn bị ra về.
Chỉ có điều xảy ra một chuyện hơi đau đầu.
Lục Tiêu và bạn tôi đều đã uống rượu, dĩ nhiên không thể tự lái xe.
Bạn thân được tài xế nhà đến đón, còn Lục Tiêu thì ngồi phịch xuống ghế lái chiếc xe sang của mình.
Tôi giật mình.
Dạo gần đây có không ít tin tức về người say rượu gây tai nạn, bạn cùng bàn cũng phải bồi thường theo.
Thế là không ổn rồi.
Tôi lập tức lao tới níu chặt cửa xe anh ta.
“Lục... Lục Tiêu, anh định về nhà à?”
“Sao?”
“Để tôi đưa anh về nhé, tôi có bằng, biết lái xe. Anh uống rượu rồi, đi một mình không an toàn đâu.”
“......”
Vốn chỉ định ngồi tạm nghỉ ngơi một lúc chờ tài xế tới, nhưng Lục Tiêu lại nhìn chằm chằm tôi.
Ánh mắt chứa đầy cảm xúc tôi không hiểu nổi.
Giống như trêu ghẹo.
Và có chút bất lực xen lẫn nuông chiều.
“Thôi được, cho cô một cơ hội.”
“?”
Sao nghe như đang ban ơn cho tôi thế?
Rõ ràng tôi đang lo cho mạng sống của anh ta mà.
Tôi thật sự không hiểu nổi tư duy của vị thiếu gia này.
Sau khi đỡ anh xuống xe, đưa vào ghế sau và thắt dây an toàn cẩn thận, tôi quay lại ghế lái.
Hôm nay Lục Tiêu lái chiếc G-Class.
Lần đầu lái loại xe sang bạc tỷ như này, tính cách tôi dù có điềm đạm đến đâu cũng khó tránh khỏi phấn khích.
Cố gắng hít thở sâu, giữ bình tĩnh.
Lục Tiêu nửa nhắm mắt ở hàng ghế sau, bất chợt cười khẽ một tiếng, giọng khàn khàn:
“Lâm Thính, trông cô có vẻ phấn khích lắm.”
“Không... không có đâu.”
“Thật không?”
“Ừm... à mà, Lục Tiêu, địa chỉ nhà anh ở đâu vậy?”
“Cô không biết à?”
Tôi ngơ ngác.
Tôi phải biết à?
“Không biết thật mà.”
Lục Tiêu lại bật cười kỳ lạ: “Senhe Mansion, tôi đăng định vị lên vòng bạn bè rồi mà.”
Tôi – con nhà quê chính hiệu – ngượng ngùng gãi má.
À thì ra là vậy.
Anh ấy từng “khoe” trên mạng xã hội.
Chỉ tiếc tôi bận quá, chẳng có thời gian lướt WeChat, nên không hưởng được cái “niềm tự hào” ấy.
________________________________________
8
Tôi cẩn thận lái xe đưa Lục Tiêu về đến khu biệt thự đắt đỏ.
Có lẽ rượu bắt đầu ngấm, anh ấy bước đi loạng choạng.
Tôi chẳng còn cách nào, đành đích thân dìu anh vào nhà.
Nhà giàu đúng là nhà giàu, khóa cửa cũng dùng nhận diện mống mắt.
Tôi làm “cây gậy người” dìu anh vào phòng ngủ, để anh nằm xuống giường.
Lục Tiêu có vẻ đã nhanh chóng thiếp đi.
Hơi thở nhè nhẹ.
Sợ anh ngủ mà nôn ra bị sặc, tôi cố gắng kê thêm một cái gối dưới đầu cho chắc.
Điều chỉnh tư thế ngủ của anh.
Một loạt động tác khiến tôi mướt mồ hôi, mặt đỏ bừng.
Lục Tiêu trông có vẻ gầy, nhưng cơ bắp nặng chết người.
Mệt muốn xỉu luôn rồi.
Tôi lau mồ hôi, định rút lui, nhưng liếc thấy anh ấy vẫn còn đi giày.
Thôi kệ.
Đã làm thì làm cho trót, tiễn Phật thì tiễn tới Tây Thiên.
Tấm nệm sáu con số mà bị bẩn thì tiếc lắm.
Thế là tôi cởi giày cho anh, kéo chăn đắp lên.
Giờ thì chắc không có chuyện gì nữa rồi nhỉ?
Tôi hài lòng chuẩn bị rời đi, nhưng khi ra đến cửa, tôi đơ người.
Ra khỏi nhà cũng cần nhận diện mống mắt hả!?
________________________________________
9
Đêm đó, không đi được, tôi đành cuộn mình ngủ tạm trên sofa nhà Lục Tiêu.
Cũng may ghế sofa vừa to vừa êm, tôi ngủ ngon lành.
Sáng hôm sau tỉnh dậy.
Vừa mở mắt ra, tôi bị dọa phát hoảng.
Thấy Lục Tiêu đang ngồi ngay đối diện, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm tôi.
Không biết ngồi đó từ lúc nào, cũng chẳng rõ đã nhìn bao lâu.
Cảm giác như đang suy tính phải xử lý kẻ lạ mặt ăn vạ nhà anh ta ra sao.
Tôi vội vàng giải thích:
“À... tối qua tôi đưa anh về, định đi ngay sau khi xong việc, nhưng vì—”
Chưa nói hết câu đã bị anh ấy cắt lời.
Giọng điệu lại bất ngờ ấm áp:
“Tôi biết hết rồi, không cần giải thích. Cảm ơn vì đã kê gối, cởi giày giúp tôi.”
“Đi rửa mặt đi.”
Tưởng là đuổi khéo, tôi gật đầu lia lịa.
“Vâng vâng.”
Rửa mặt xong, không ngờ Lục Tiêu đề nghị đích thân lái xe đưa tôi về nhà thay đồ.
Sợ đi muộn bị trừ lương, tôi không từ chối.
Ai ngờ sau khi tôi thay đồ xong, anh ấy lại đưa tôi đến công ty, còn rủ tôi đi ăn tối.
Nhưng tôi phải làm thêm nên đành từ chối khéo.
Anh ấy cũng không giận, chỉ gật đầu:
“Không sao, để hôm nào cô rảnh rồi hẹn.”
Tóm lại, mọi chuyện kỳ quặc mà lại... yên ổn đến lạ.
Đồng nghiệp tò mò hỏi:
“Lâm Thính, đó là bạn trai cậu à? Đẹp trai ghê!”
Tôi lắc đầu phủ nhận.
“Không phải, là bạn của bạn, hôm qua anh ấy uống rượu, tôi chăm sóc chút, chắc để cảm ơn nên mới đưa tôi đi làm.”
Đồng nghiệp không hỏi thêm.
Tôi cũng không nghĩ nhiều, vùi đầu vào công việc.
Giữa chừng nhận được cuộc gọi từ bạn thân.
Giọng nó mang theo vẻ phấn khích kỳ lạ:
“Bảo bối, Lục Tiêu vừa hỏi tao cậu thích màu hoa hồng gì đấy.”
“Hả? Tặng hoa cho tao á?”
“Ừ chứ sao, khai thật đi, hai người vụng trộm sau lưng tao từ khi nào rồi?”
Tôi ngơ ngác: “Không có đâu, bọn tao đâu có thân.”
“Không thân sao lại tặng hoa, lại còn đúng 99 bông nữa.”
“Chắc là cảm ơn thôi.”
Tôi kể qua chuyện đêm qua đưa Lục Tiêu say về nhà cho nó nghe.
Bạn tôi nửa tin nửa ngờ.
“Không thể nào, tao quen anh ấy bao năm, Lục Tiêu không phải kiểu người vì cảm ơn mà đi tặng hoa đâu.”
“Thế anh ta vì lý do gì mà tặng hoa?”
“Để theo đuổi.”
Bạn tôi hét lên:
“Lâm Thính, tao nghi Lục Tiêu đang muốn cưa mày đó!”
10
Hôm đó tan làm về nhà, tôi nhận được 99 đóa hồng đỏ thẫm.
Tươi rói như sắp nhỏ ra giọt.
Trên đó còn ghi một câu tình thoại tiếng Anh.
Ý định theo đuổi rõ rành rành.
Tôi không hiểu.
Từ bao giờ anh ta lại có ý với tôi?
Im lặng một lát, lần đầu tiên tôi chủ động bấm mở khung trò chuyện với Lục Tiêu.
Trên đó ngoài thông báo “kết bạn thành công” của hệ thống, chỉ còn tin nhắn mấy hôm trước anh ta gửi:
“Mồi thả câu à?”
Tôi gõ lời cảm ơn:
【Cảm ơn, tôi đã nhận được hoa rồi.】
Bên kia trả lời ngay:
【Thích không?】
【Rất thích, nhưng... nhưng lần sau không cần gửi đâu, nhà tôi cũng không có bình để cắm, hơi phí ạ.】
Tôi ấp úng, từ chối nhẹ nhàng.
Nhưng Lục Tiêu dường như chẳng hề hiểu ý.
【Ừ, vậy lần sau không gửi nữa. Đổi thành mỗi ngày đến đón cô tan làm, rồi đưa đi ăn tối.】
【Không tiện lắm đâu…】
【Chỗ nào không tiện?】
Tôi lấy hết can đảm, nói thẳng hơn một chút:
【Tôi chỉ là người bình thường, còn anh thì không. Có lẽ chúng ta không hợp nhau.】
Đối phương im lặng mấy giây.
【Vậy nên cô mới luôn không dám bày tỏ tình cảm, chỉ dám dè dặt thả thính tôi như thế à?】
【Chiêu trò nhiều như vậy, mà gan lại nhỏ thế?】
?
Ai thả thính anh chứ!?
Ai chiêu trò nhiều!?
Tôi định gõ lại chất vấn, thì Lục Tiêu đã dứt khoát chốt hạ:
【Đừng sợ. Giờ đổi tôi theo đuổi cô.】
________________________________________
11
Cuộc theo đuổi của Lục Tiêu gọi là chính đại quang minh, rầm rộ rình rang.
Như thể vừa được gỡ phong ấn.
Trên thì ngồi du thuyền ngắm cảnh đêm ven sông, ngắm pháo hoa trên ban công biệt thự.
Dưới thì ăn mì chua cay vỉa hè, xiên nướng lòng đường, nước chanh bốn tệ.
Có thể kiêu, cũng có thể xoay.
Tôi từ chối rõ ràng lẫn bóng gió, nhưng chẳng có tác dụng gì.
Còn bị anh ấy nói là cố ý thả thính.
Tôi môi hay bị khô, thè lưỡi liếm một cái, anh ấy nói tôi dụ dỗ anh ta hôn.
Tôi giả vờ thực dụng để dọa anh ấy chạy, anh ấy lại tưởng tôi đang nũng nịu.
Tôi cố tình né tránh, anh ấy nói tôi “mồi thả câu”.
Còn nói tôi giống một con mèo con.
Lúc nào cũng “meo meo” quấn lấy anh ta hai tiếng rồi lại trốn mất.
……
Tôi chỉ cần thở bình thường thôi, Lục Tiêu cũng có thể bảo đó là chiêu trò đỉnh cao.
Tất nhiên, khi anh ấy hóa thân thành “não tình yêu” theo đuổi tôi, mọi người đều sốc nặng.
Cực kỳ tò mò tôi làm cách nào khiến Thái tử gia như anh ấy mắc câu.
Vì tôi nhan sắc cùng lắm chỉ gọi là ưa nhìn, xuất thân bình thường, công việc cũng tầm trung, tính cách lại hơi chậm chạp – hướng nội.
Chẳng có điểm nào hợp với anh ta.
Không ít người nghĩ chắc tôi là kiểu “nữ yêu tinh” biết nắm giữ lòng người đỉnh cao.
Chỉ có tôi hiểu mình oan ức cỡ nào.
Tôi thực sự không thả thính anh ta mà!
Xin ông trời soi xét, phân rõ trắng đen!
________________________________________
12
Lục Tiêu theo đuổi tôi suốt hai tháng, không những không từ bỏ, mà còn mê đắm hơn.
Bạn thân đặc biệt hẹn tôi đi ăn, tha thiết cầu xin tôi truyền dạy bí kíp thả thính.
“Mày rốt cuộc làm cách nào câu được Thái tử gia này thế hả? Tao quen anh ấy hơn hai mươi năm mà chưa từng thấy anh ấy như vậy!”
Tôi mờ mịt: “Tao có câu gì đâu.”
“Không tin.”
“Thật đấy, là anh ấy đơn phương theo đuổi tao, tao từ chối cũng vô ích.”
Bạn tôi càng thêm tò mò:
“Lục Tiêu vừa giàu vừa đẹp trai, đúng là nam thần của các nam thần, mày vì sao không đồng ý?”
“Còn nhìn kìa, để đón mày về tối nay mà đứng ngoài đợi nãy giờ rồi.”
Nó vừa nói vừa chỉ ra ngoài qua tấm kính nhà hàng.
Tôi nhìn theo.
Lục Tiêu thật sự đang đứng chờ.
Cao ráo, chân dài, gương mặt đẹp đến thừa mứa.
Anh ta lười biếng dựa vào đầu xe Aston Martin, nhìn tôi chăm chú qua kính.
Ánh mắt sắc như dao.
Nam thần chính hiệu.
Đến tôi còn muốn mang anh ta về dán vào bẫy chuột cho khỏi dính người.
Tôi từ tốn quay lại, cắn nhẹ môi dưới, vừa định mở lời thì điện thoại rung lên.
Tin nhắn từ Lục Tiêu.
【Cắn môi làm gì? Muốn được hôn à?】
【Lại thả thính tôi đấy hả?】
……
________________________________________
13
Tôi đỏ mặt đưa điện thoại cho bạn thân xem.
“Vì mấy cái này đấy.”
“Anh ta cứ hay nhắn mấy câu khiến tao không đỡ nổi.”
Bạn thân xem xong, mặt liền chuyển sang kiểu cười cợt:
“Ối giời ơi, Lục Tiêu tán gái kiểu này đúng là hơi bạo lực tình cảm đấy, nhưng mày thấy bị xúc phạm hả?”
Tôi lắc đầu: “Không có, tính cách anh ấy vốn thế mà.”
Ngạo nghễ, lười biếng, kiêu ngạo không phục ai.
Bạn tôi an ủi:
“Vậy không sao rồi. Muốn hôn mày tức là anh ta có ham muốn với mày, không thì chỉ thành tình yêu kiểu Plato thôi à.”
Tôi thở dài:
“Cũng chứng tỏ anh ta muốn ngủ với tao, vì tò mò mới lăn tăn.”
“Tình cảm kiểu đó chỉ là rung động thể xác, chẳng kéo dài được lâu đâu.”
“Loại thiếu gia như anh ta, chắc đạt được rồi thì vài bữa lại chán.”
“Anh ta chơi được, tao thì không.”
Bạn tôi nghiêm túc nói:
“Nhưng yêu từ thể xác mới là khởi đầu của tình yêu thực sự mà.”
“Lâm Thính, tao dám chắc Lục Tiêu không phải loại người đó.”
“Mày thử đáp lại một chút xem sao, nếu vẫn không ổn, tao sẽ giúp mày đá anh ta.”
“Đừng sợ, anh ta có là ông trời thì cũng không ép được bạn thân tao!”
14
Thế là hai chúng tôi cùng uống hết một chai nước.
Lục Tiêu không vứt chai, mà uể oải hỏi tôi:
“Lâm Thính, em ăn no chưa?”
“Cũng... tàm tạm.”
“‘Tàm tạm’ là sao?”
Anh hơi cúi người xuống, gương mặt áp lại gần tôi một chút.
“Nếu còn đói thì anh dẫn em đi ăn món mì cay xiên que em thích nhất.”
“Giờ gần mười giờ rồi, chắc ông chủ chuẩn bị dọn hàng, anh lái xe qua sẽ mệt đấy.”
Tôi nhỏ giọng nhắc, vốn định đánh đòn phủ đầu để anh từ bỏ ý định.
Nhưng người đàn ông kia lại dịu giọng:
“Quán đó... là của anh.”
“Anh?”
“Ừ, anh mua lại rồi, em muốn ăn lúc nào cũng được.”
“......”
Mẹ ơi.
Sao trưa nay cái phiếu giảm giá không nổ banh xác tôi luôn đi.
Mắt tôi muốn rớm lệ.
Phải nói, kiểu theo đuổi này, dù có là con heo chưa mở não cũng phải cảm động đôi chút.
Mà tôi – à không, tôi người chứ không phải heo – lại đúng kiểu mềm không chịu cứng.
Vốn dĩ đêm nay, tôi định từ chối dứt khoát một lần nữa.
Nhưng những lời bạn thân nói cùng với hành động cúi đầu dịu dàng của anh khiến tôi chần chừ.
Tôi gãi đầu, nghĩ một lúc rồi hỏi: “Lục Tiêu, mai là sinh nhật anh đúng không?”
“Ừ. Vẫn nhớ à?”
“Nhớ chứ, anh nói gì tôi đều nhớ.”
Mấy hôm nay anh cứ quanh quẩn trước mặt tôi suốt, lần nào cũng tiện miệng nhắc đến chuyện sinh nhật.
Tôi còn biết luôn cả tâm trạng mẹ anh lúc sinh ra anh thế nào cơ mà.
Muốn quên cũng khó.