Lần này ta sợ đến mức không khóc nổi, run rẩy mở lời:
“Là do Hoàng... Hoàng thượng đã ban cho thần thiếp lòng sủng ái vô hạn từ khi vào cung, khiến thần thiếp cứ ngỡ Hoàng thượng đã có thần thiếp trong lòng... Nhưng thần thiếp vô tài vô đức, chỉ dựa vào nhan sắc để phụng sự Hoàng thượng, trong lòng luôn thấp thỏm lo âu, sợ có một ngày Hoàng thượng chán ghét mà rời bỏ thần thiếp...”
Vừa nói, ta vừa khẽ khàng ngó sắc mặt của hắn. Hắn chỉ im lặng lắng nghe, tay nới lỏng khỏi cổ ta, rồi chuyển sang vuốt ve má ta.
Lòng ta mạnh dạn hẳn lên, càng nói càng uất ức, nước mắt lăn dài:
“Hóa ra trong lòng Hoàng thượng chẳng có thần thiếp, thì thần thiếp cũng chẳng còn muốn sống nữa. Hoàng thượng có muốn giết thì cứ giết.”
“Ái phi.”
Trước mặt là một nụ cười nở bừng tựa đóa hoa quỳnh về đêm, ánh mắt ẩn chứa vẻ cuốn hút lạnh lùng mà ta chưa từng thấy trên gương mặt luôn tự xưng cao quý của Dự Vương.
Ta không khỏi thất thần ngắm nhìn.
“Sợ rồi sao?”
Hắn vỗ nhẹ lên đầu ta, vẫn giữ nụ cười ấm áp.
“Ngoan, đừng khóc nữa.”
“Hoàng thượng, người... người không giận thần thiếp nữa ư?”
“Ừ.”
Hắn đáp, rồi cúi xuống hôn ta.
Ta lập tức vòng tay ôm lấy eo hắn, thỏ thẻ: “Thần thiếp trong lòng, trong mắt chỉ có Hoàng thượng, mong Hoàng thượng thương xót.”
Hắn không trả lời, chỉ ân cần dịu dàng hơn nữa.
Ta thầm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng dỗ dành được hắn, giữ được cái mạng này. Khó khăn lắm mới được sống lại, ta thật không muốn sớm thành hồn ma lần nữa.
Trời vừa sáng, ngoài cửa có tiếng thái giám:
“Hoàng thượng, đã đến giờ thượng triều, người có muốn lên triều không?”
“Không đi.”
Lý Huân đáp, mắt vẫn nhắm nghiền, kéo ta vào lòng, tiếp tục ngủ.
Còn ta thì giật mình tỉnh giấc, không tài nào ngủ lại được. Từ khi ta vào cung, Lý Huân đã không biết bao nhiêu lần bỏ triều rồi.
Nhưng lần này ta quyết định bám chặt vào hắn, không thể để Lý Trinh làm phản soán ngôi nữa.
“Hoàng thượng, người dậy đi, Hoàng thượng.”
Ta nhẹ nhàng gọi hắn. Hắn mở mắt, ban đầu còn ngái ngủ, rồi đôi mắt hiện lên chút sắc đỏ.
“Sao thế? Ái phi lại muốn sao?”
“Không, không muốn.”
“Vậy gọi trẫm dậy làm gì?”
Chẳng lẽ giữa ta và người chỉ có chuyện trên giường sao? Lời này ta chỉ dám nghĩ trong lòng, không dám nói ra.
“Hoàng thượng, người nên thượng triều.”
Quả nhiên, vừa nói ra, hắn lập tức lóe lên cái nhìn tối sầm.
“Lại đuổi trẫm?”
“Không phải, Hoàng thượng hiểu lầm thần thiếp rồi.”
Ta ngân ngấn nước mắt, vùi đầu vào ngực hắn.