17.
Hôm nay là mùng Tám tháng Năm.
Ta không hỏi gì về hôn sự của Dương Chi Cẩn, nhưng Đoạn mụ mụ lại không nhịn được mà hỏi.
“Đã hủy bỏ rồi.”
Trong bữa ăn, Dương Chi Cẩn nhàn nhạt nói ra.
Ta và Đoạn mụ mụ đều nhìn hắn, ta lên tiếng:“Lưu tiểu thư bị Trưởng công chúa bắt làm con tin để uy hiếp ngài. Nàng thế nào rồi? Vẫn ổn chứ?”
“Ngươi lo lắng nhiều người quá rồi.” Dương Chi Cẩn tỏ vẻ không hài lòng, “Ngay cả nàng ngươi cũng quan tâm sao?”
“Nàng vô tội, ta quan tâm một chút cũng là chuyện bình thường mà.”
“Chỉ có ngươi là vô tội.” Hắn gõ nhẹ lên đầu ta, “Triều đại đổi thay, những kẻ tham gia vào đều không vô tội.”
Sau này ta mới biết, hôm ta gặp Lưu tiểu thư, người có khí chất cao quý đi bên cạnh nàng chính là Trưởng công chúa.
Lưu tiểu thư và Trưởng công chúa có quan hệ rất thân thiết, nghe nói họ lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Dương Chi Cẩn không nói rõ, nhưng Đoạn mụ mụ đã nghe ngóng được rằng Lưu tiểu thư đồng ý gả cho hắn không phải vì hắn, mà là vì Trưởng công chúa.
Trưởng công chúa ép cung không phải là hành động bộc phát, mà đã được tính toán kỹ lưỡng từ lâu. Thậm chí, việc tiên đế lâm bệnh cũng nằm trong sự sắp đặt của nàng.
Ta khá khâm phục Trưởng công chúa. Một nữ tử, trong thế giới này, có thể đạt đến tầm cao như vậy, giành được sự ủng hộ của nhiều triều thần, quả thật rất xuất sắc.
Còn về kết cục, chỉ có thể nói “thành vương bại khấu”, đó là vận may, cũng có thể là số mệnh.
“Thế còn Lưu tiểu thư?”
“Chết rồi.” Giọng Dương Chi Cẩn bình thản không chút dao động, “Sau khi Trưởng công chúa chết, nàng ôm xác của nàng ấy rồi tự vẫn.”
Ta càng kinh ngạc hơn.
“Tu Hà,” hắn đưa cánh tay ra trước mặt ta, “vết thương của ta đau lắm.”
“Đau thế nào?” Ta vội tiến lại kiểm tra vết thương của hắn. Hắn kể lể đủ thứ, cuối cùng kết luận là muốn ta… thổi giúp hắn.
Ta: “…”
Cuối cùng vẫn không cãi lại được hắn, đành thổi giúp.
Thật đúng là trẻ con!
18.
Dương Chi Cẩn lại không chịu về nhà.
Hắn ở luôn tại nhà ta, nghỉ ngơi trong phòng khách, thậm chí còn bỏ cả việc lên triều sớm.
Mỗi ngày, hắn xử lý công việc triều chính vào buổi sáng, đến trưa thì chơi với Mạch Tuệ rồi cùng nàng ngủ trưa. Chiều thức dậy, hắn lại quanh quẩn bên ta và Mạch Tuệ, trò chuyện không ngớt.
Ta bảo hắn về nhà, hắn không chịu, nói rằng không thể rời xa Mạch Tuệ.