Người phụ nữ trên phượng liễn dung mạo chỉ có thể gọi là xinh đẹp, giữa lông mày còn vương chút mệt mỏi sau tháng năm vất vả, khí độ quanh thân, sự thong dong sau thời gian dài ở vị trí cao, cùng với… đôi mắt tĩnh lặng như nhìn thấu vạn vật khiến lòng Triệu Nguyệt Ninh bỗng chốc lạnh đi một nhịp.
Chuyện này… không đúng!
Điều này… hoàn toàn khác với hình tượng Quý phi trong tưởng tượng của nàng ta!
Khác xa với kịch bản hệ thống đã vạch ra! Đối thủ lớn nhất lẽ ra phải là vị Hoàng hậu ốm yếu kia mới đúng chứ?
Ánh mắt nàng ta theo bản năng lướt qua phía sau ta.
Một hàng bà vú và cung nữ đứng khoanh tay hầu hạ, im lặng cung kính.
Ngay khoảnh khắc nàng ta thất thần, trong đầu nàng, âm thanh hệ thống ký danh đã không thay đổi suốt mười năm – thứ chỉ mình nàng có thể nghe thấy – đột nhiên vang lên!
Nhưng không còn là giọng máy móc bình ổn như trước, mà trở nên sắc nhọn, dồn dập, chứa đầy tạp âm hỗn loạn, như bị một thế lực đáng sợ nào đó cưỡng ép can thiệp:
“Zzzz— Cảnh báo! Phát hiện… zzzz… khí vận lệch nghiêm trọng… quyền hạn mục tiêu cốt lõi hỗn loạn… zzzzz—… lỗi… đang tiến hành xác định lại…”
“Cảnh báo! Quyền hạn thay đổi — cưỡng chế thay đổi — zzzzzzzz——!!!”
Âm báo động chói tai đến gần như xé rách linh hồn, điên cuồng vang vọng trong đầu nàng ta.
Triệu Nguyệt Ninh trừng lớn mắt, khó tin mà chết trân nhìn ta đang lười nhác dựa trên phượng liễn, chút huyết sắc cuối cùng trên mặt cũng bị rút sạch, tái nhợt như tờ giấy.
Âm thanh kỳ quái của hệ thống khiến mặt nàng trắng bệch.
Thân hình lảo đảo, suýt không đứng vững.
Thái giám dẫn đường bên cạnh hoảng hốt, thấp giọng hỏi: “Triệu tài nhân?”
Một câu ấy như khiến nàng bừng tỉnh.
Triệu Nguyệt Ninh hít một hơi thật mạnh, hơi thở gấp gáp run rẩy, miễn cưỡng đè xuống cơn kinh hãi trong lòng.
Nàng cụp mắt, hàng mi dài run rẩy dữ dội, khi ngẩng lên lại, trong mắt chỉ còn sót lại sự cung kính gượng gạo.
Nàng chậm rãi quỳ xuống, trán chạm đất lát đá xanh lạnh buốt, giọng khô khốc như giấy nhám chà qua: “Thần thiếp… thần thiếp họ Triệu, tham kiến Thần quý phi nương nương. Nương nương thiên tuế kim an.”
Nắng đẹp vừa tầm, rọi lên gương mặt nghiêng khuynh quốc khuynh thành của nàng ta, lại chỉ chiếu ra một mảng cứng đờ.
Ta tựa trong lớp lụa mềm mại, đem toàn bộ thất thố của nàng thu hết vào mắt.
Âm thanh hệ thống hỗn loạn kia, ta đương nhiên không nghe thấy, nhưng biểu cảm sụp đổ rồi lại miễn cưỡng dựng lại của nàng, còn đặc sắc hơn bất kỳ màn kịch nào.
Sự khó chịu vì thiếu ngủ trong lòng ta, bất chợt tan biến.
Ta không lập tức cho nàng đứng dậy, chỉ hơi điều chỉnh tư thế tựa người, chiếc vòng ngọc phỉ thúy nơi cổ tay trượt xuống một đoạn, cảm giác mát lạnh áp lên da thịt.
“Đứng lên đi.” Giọng ta mang theo vẻ lười biếng như vừa tỉnh ngủ, không quá uy nghi.
“Tạ ơn nương nương.” Triệu Nguyệt Ninh đứng dậy, cúi đầu, không dám nhìn ta lần nữa.
Tư thái nàng đã khổ công luyện tập, vốn định kinh diễm tứ phương, lúc này đã vỡ vụn không sao ghép lại, chỉ còn lại rụt rè và bất an.
“Triệu tài nhân mới vào cung, lễ nghi còn phải học cho tốt.” Ta thong thả nói lời giáo huấn quen thuộc.
“Trong cung khác biệt với phủ đệ, lời nói hành vi đều phải giữ đúng bổn phận, hầu hạ Hoàng thượng cho tốt, vì hoàng thất khai chi tán diệp mới là chính đạo.”
“Vâng, thần thiếp xin ghi nhớ lời dạy của nương nương.” Giọng nàng thấp đến mức gần như không nghe thấy.
“Ừm.” Ta đáp nhàn nhạt một tiếng, dường như cơn buồn ngủ lại kéo tới, phất tay, “Bổn cung hơi mệt, lui đi.”
“Thần thiếp cáo lui.” Như được đại xá, nàng gần như loạng choạng hành lễ, dưới sự dẫn dắt của thái giám, bước chân hư nhược lui ra ngoài.
Bóng lưng ấy, hoảng loạn như thể có quỷ đuổi sau lưng.
Nhìn bóng nàng khuất dần nơi cuối con đường dài phía Tây lục cung, ta từ từ ngồi thẳng người, chút lười nhác cuối cùng nơi đáy mắt cũng tan biến, chỉ còn lại sự điềm tĩnh sâu lắng.
“Nương nương,” đại cung nữ Vân Thư nhẹ giọng tiến lên, “có cần hồi cung nghỉ ngơi không ạ?”
“Không cần,” ta vịn tay nàng bước xuống phượng liễn, “đi Nam thư phòng xem Hoàng thượng và các Hoàng tử học hành thế nào rồi.”
“Dạ.”
Liễn khởi hành, gió nhẹ thổi tung rèm sa, lướt qua một góc trời xanh thẳm bị tường cung giam hãm.
Mười năm trước, ta cũng từng nhìn bầu trời bốn phía như thế, khi đang lau tượng Bạch ngọc Quan Âm Tống tử.
Ai có thể ngờ được?
Triệu Nguyệt Ninh cứ ngỡ mình cầm kịch bản nữ chính, mỗi một lựa chọn đều chính xác dẫn đến con đường bằng phẳng ngồi lên Phượng vị.
Nhưng nàng ta quên mất, hậu cung chưa bao giờ là một quyển thoại bản, mà là một chiến trường lặng lẽ không lời.
Nơi đó so đấu không chỉ là đao quang kiếm ảnh ngoài mặt, hay nhan sắc khuynh quốc khuynh thành.
[Hoa dung nguyệt mạo] nàng vứt bỏ, khiến ta lọt vào mắt Hoàng hậu, trở thành thị thiếp của Thái tử.