Đúng vậy…Người có thể giả vờ, nhưng vòng tròn thì không bao giờ giả được.
Khi tôi mới cố gắng hòa nhập, ai nấy đều tỏ ra thân thiện, dịu dàng, nói năng nhã nhặn như thiên thần.Còn tôi — lại ngây ngốc tưởng rằng đó là thật.
Họ vốn dĩ là một pháo đài khép kín,còn tôi, mãi mãi chỉ là kẻ đứng ngoài hàng rào,gõ cửa đến rách tay cũng không bao giờ được bước vào.
Cơn đau quặn thắt lại ập đến, tôi run rẩy rút điện thoại ra,mở từng khung chat, chụp lại từng tấm ảnh — bằng cả tuyệt vọng.
Khi Tống Dụ quay lại lấy điện thoại, tôi đã co người trên sofa, mồ hôi lạnh thấm ướt tóc mai.
Anh ta không thèm nhìn tôi lấy một cái, vừa với tay cầm máy, vừa nói nhanh:
"Vợ à, anh em rủ đi du thuyền, em mang thai nặng bụng thế này, cũng chẳng chơi được gì. Ở nhà nghỉ đi, đừng chen vào làm gì."
Sắc mặt tôi trắng bệch, cố kéo lấy vạt áo anh ta.
"Anh... em đau bụng. Anh có thể đưa em đi bệnh viện được không?"
Đặt câu hỏi trong khi đã biết sẵn đáp án —đó là cách tôi cho anh ta cơ hội cuối cùng để giữ lại một chút thể diện.
Nếu anh ta vẫn cố đi, thì tôi cũng chẳng cần anh ta nữa.
Không khí trong phòng căng như dây đàn.Bên ngoài, giọng Giản Đồng vang lên, hờn hợt mà chua chát:
"Nhanh lên đi, nóng chết rồi đấy!"
Tống Dụ hất mạnh tay tôi ra, vẻ mặt đầy khó chịu.
"Giả vờ gì nữa? Mới nãy còn khỏe như trâu, giờ lại bắt đầu lấy cái thai ra làm cớ. Cái kiểu này anh chán lắm rồi."
Cú hất khiến tôi ngã xuống ghế sofa, lưng đau nhói, còn tim thì như vừa rơi xuống vực.
Cửa bật mở, Giản Đồng bước vào, nắm lấy tai Tống Dụ, vừa cười vừa trách:"Anh muốn chết à? Làm gì dữ vậy! Phụ nữ mang thai ai chả thế, muốn được quan tâm một chút thôi mà, có gì to tát đâu?"
Tống Dụ cười khẩy, đầy khinh miệt:"Nếu cô ấy được bằng một phần của em, tôi đâu phát điên đến mức này."
Ánh mắt anh ta bất chợt rơi vào dây áo trên vai Giản Đồng.Anh ta cúi người, đưa tay kéo lại, giọng cười tự nhiên như thể chuyện đó chẳng có gì sai:"Ngốc quá, dây tuột rồi còn không biết."
Giản Đồng hơi ngửa đầu, vuốt tóc sang một bên, giọng ngọt lịm:"Nhẹ thôi, anh kéo mạnh quá, đau chết đi được."
Tống Dụ bật cười, tay vẫn đặt ở đó, giọng trêu chọc lẫn khinh mạn:"Đau gì mà đau, ngực phẳng thế này có gì mà sợ."
Tiếng cười rộ lên giữa họ.Tôi nhìn theo hai bóng người dần khuất sau khúc quanh, trái tim lạnh ngắt.
Tôi cầm điện thoại, bấm số."Anh Mộ Dung, tôi lát nữa sẽ đến du thuyền của anh."
Đầu dây bên kia, anh chỉ nói ngắn gọn một tiếng:"Được."
Tống Dụ không biết, Mộ Dung Hằng là thanh mai trúc mã của tôi.Hai mươi năm tình bạn quang minh chính đại, tôi hiểu rõ thế nào là trong sáng thật sự.
Từ bộ đồng phục học sinh đến chiếc váy cưới, sáu năm thanh xuân tôi đã trao trọn cho một người.Và giờ đây, tôi muốn tận mắt xem —tình yêu đó, rốt cuộc đã thối rữa từ lúc nào.
Gió biển mang theo vị mặn và tanh, quất thẳng vào mặt.Lạnh lẽo, mặn chát — giống hệt như lòng tôi lúc này.
Trên boong du thuyền xa hoa, tiếng hét và tiếng cười hòa lẫn vào nhau, ồn ào đến choáng váng.
Tôi đeo kính râm và khẩu trang, đứng tựa vào lan can cách đó không xa.Phía bên kia, Giản Đồng mặc bộ đồ bơi mát mẻ, ngồi sát rạt bên Tống Dụ — người chỉ mặc mỗi chiếc quần bơi.
Họ đang chơi trò chuyền khăn giấy.Giản Đồng cố tình cắn chặt tờ giấy, chỉ để lại một góc nhỏ, khiến Tống Dụ cúi tới mấy lần vẫn không chạm được.
"Anh Dụ thua rồi! Nhận hình phạt đi!"
Có người la to:"Hay anh chọn một người để tỏ tình đi! Chọn Đồng Đồng được không?"