Đám hàng xóm bu lại xem trò vui, vừa xem vừa xì xào bình luận:
“Lúc còn ở với Tú Phân, Hách Dật Hưng sống sung sướng biết bao nhiêu. Giờ thì sao? Già đầu còn không biết điều, bỏ vợ có tiền đi rước một bà góa về.”
“Thằng con cũng ngu y như bố, bỏ mẹ ruột đi tin mẹ kế, kết quả là bị nó vét sạch. Nhân quả nhãn tiền đấy!”
“Một nhà toàn loại không có não, đáng đời!”
Tôi đứng xa nhìn cảnh tượng đó mà thấy buồn cười.
Đúng là chó cắn chó, đầy mồm lông.
Tôi khều vai một người hàng xóm đứng gần đó hỏi:
“Sao vậy? Sao con trai tôi lại bị lừa mất tiền? Còn con dâu đâu? Mẹ kế gì mà lợi hại thế?”
Bác hàng xóm nghe thấy tôi hỏi, hứng khởi hẳn lên, kể ngay:
“Hóa ra Giang Ninh thấy không moi được đồng nào từ lão già kia, liền chuyển sang nhắm tới con trai bà. Dù sự nghiệp mạng bị bà phá nát, nhưng ‘bad fame’ vẫn là fame, cô ta thổi gió bên gối, xúi Hách Dật Hưng vay tiền đầu tư.”
“Thằng con trai bà tin bố nó lắm, trong mắt nó, ông ấy là người đàn ông mẫu mực. Thế là dốc hết tiền bạc đưa cho ông ta.”
Ngoài tôi ra, chẳng ai biết Hách Dật Hưng chỉ là một cái vỏ rỗng.
Con trai cứ nghĩ ông ta ít ra còn có khoản lương hưu làm vốn, ai ngờ đến một sợi lông cũng chẳng có.
Giang Ninh sau khi cướp sạch tiền thì bốc hơi khỏi thế giới này, cả những thứ đáng giá trong nhà cũng bị cô ta vét sạch.
8
Sau khi nhà hết tiền, con dâu tôi vừa phải chăm chồng, vừa phải hầu bố chồng.
Cô ấy không chịu nổi nữa, cũng đòi ly hôn rồi về nhà mẹ đẻ.
Cú đúp giáng vào khiến con trai tôi chẳng buồn giữ vỏ bọc "hiếu thuận" nữa.
“Có phải chị Tú Phân không đấy? Chị đi du lịch về rồi à?”
Một bác hàng xóm mắt tinh nhận ra tôi. Sau thời gian sống tự do, tôi đã không còn bộ dạng đầu bù tóc rối như xưa nữa.
Cách đó không xa, con trai và chồng cũ tôi vừa nghe thấy tên tôi liền ngừng cãi nhau.
Nhưng khi họ nhìn về phía tôi, tôi đã lặng lẽ biến mất khỏi đám đông.
Không ai để ý rằng bàn tay con trai tôi phản chiếu ánh sáng từ lưỡi dao, còn Hách Dật Hưng thấy con toan rời đi thì lại len lén tính quay về khu nhà.
Tôi tìm đại một quán ăn gần đó ngồi xuống.
May mà tôi chạy nhanh, nếu để họ bám theo thì chẳng dễ gì thoát được.
Nhân viên phục vụ mang món ra nhưng lại đứng yên không rời đi. Tôi nghi hoặc nhìn cô ấy.
“Mẹ?”
Người phục vụ tháo khẩu trang xuống — là con gái tôi.
Tôi suýt nữa không nhận ra, trông nó như đã già đi mấy tuổi.
Nó tự ngồi xuống đối diện, bật khóc:
“Mẹ, con biết sai rồi… mẹ về nhà đi được không?”
“Chồng con đánh con, Tiểu Bảo thì không có tiền đi học… con đi bưng bê mệt muốn chết rồi.”
Kể từ ngày tôi cắt hết chi tiêu, cuộc sống của cả nhà rối tung lên.
Thằng rể chẳng chịu ra ngoài kiếm tiền, cũng chẳng chịu chăm con, con gái tôi đành phải đi làm bồi bàn ở một quán ăn gần trường của con.
Tôi nhìn nó, nói:
“Mới vậy mà đã than mệt? Ngày xưa mẹ cũng sống thế đấy.”
Con gái im lặng, chỉ biết khóc thút thít.
Thật ra, ai cũng hiểu rõ: nếu không có tôi gồng gánh bao năm, cái nhà đó liệu có yên ổn được ngày nào?
Giờ tôi không làm osin nữa thì họ lại không quen.
“Mẹ, con không cố tình giấu mẹ chuyện đó đâu… lúc đó con không biết phải nói sao…”
Nếu tôi mãi mãi không phát hiện, bọn họ sẽ mãi yên tâm mà hút máu tôi, không chút áy náy.
Một nhà toàn là ký sinh trùng.
Con gái giờ lâm vào bước đường này, cũng là tự chuốc lấy.
Tôi phất tay:
“Đi tính tiền đi. Không đi tôi gọi quản lý đấy.”
Con bé lau nước mắt, buồn bã đi thanh toán.
Ra khỏi nhà hàng, tôi lập tức bị con trai chặn lại.
Nó quả nhiên nhận ra tôi.
“Mẹ… mẹ về rồi à.”
“Cho con ít tiền tiêu đi mẹ…”
Tôi gật đầu đồng ý.
Không phải vì tôi còn yêu thương gì nó.
Mà là vì… trên áo nó dính máu rõ ràng quá.
Tiền là vật ngoài thân, giữ được mạng mới là quan trọng.
“Chỉ cần mẹ chết, thì tài sản sẽ là của con đúng không?”
Nó đột ngột nói ra câu đó.
Tôi biết ngay nó sẽ không buông tha.
Ánh mắt hoang dại của nó khiến tôi hoảng sợ.
“Mẹ… mẹ cho con hết tiền cũng được, con bình tĩnh lại đi…”
Lưỡi dao trên tay nó vẫn còn dính máu chưa khô.
Có lẽ Hách Dật Hưng… lành ít dữ nhiều.
“Nếu mẹ ngày xưa biết nhắm mắt làm ngơ, thì nhà mình đã vẫn hạnh phúc rồi.”
“Cũng sẽ không đến nông nỗi hôm nay.”
Tôi thất vọng nhìn đứa con trai do mình mang nặng đẻ đau — giờ muốn hy sinh tôi để cứu vớt cả nhà nó. Thật chẳng khác gì cầm thú.
Nó vung dao chém xuống.
Tôi già rồi, chân tay không nhanh nhẹn nữa, làm sao chạy thoát?
Tôi nhắm mắt lại, chờ đợi cơn đau ập đến… nhưng mãi không thấy.
Một người mặc cảnh phục đã giữ chặt tay nó lại.