1
Lúc tôi đang thu dọn hành lý, cả nhà họ vẫn cười nói rôm rả ngồi ăn cơm tất niên.
Không một ai quan tâm tôi.
“Mày lại giở trò gì nữa đấy? Giao thừa mà muốn hàng xóm chê cười à?”
“Chỉ là cái bánh bao thôi mà, mày ra ngoài ăn sung mặc sướng quen rồi, thiếu một cái bánh bao thì chế//t được chắc?”
Giọng điệu mỉa mai của mẹ vang lên bên tai, nhức nhối đến đau cả màng nhĩ.
Tôi chỉ thấy buồn cười: “Chỉ là một cái bánh bao? Vậy tôi ăn một miếng thì đã làm sao?”
Bố tôi đang uống rư/ợ//u nhỏ, đập mạnh đũa xuống bàn, lập tức lớn tiếng quở trách:
“Lớn đầu rồi mà không biết điều à?”
“Vì mày về, chúng tao đã chuẩn bị bao nhiêu món, nhìn mà cứ như đang đón kẻ thù!”
Tôi nhìn bàn ăn đầy ắp, chẳng có lấy một món nào là tôi thích.
Mỗi lần nghỉ lễ về nhà, nếu không đúng bữa, tôi chỉ được ăn đồ thừa nguội ngắt.
Còn nếu về kịp bữa, cũng chẳng bao giờ có món riêng cho tôi.
Hôm nay là do tình cờ về đúng giờ cơm, lại đúng ngay đêm giao thừa, mới được thấy cái bàn ăn đầy đủ như vậy.
Đối mặt với từng lượt người thi nhau lên tiếng trách móc, tôi chẳng buồn đôi co, chỉ xách vali định rời đi.
Bỗng nhiên, đứa em trai luôn im lặng từ nãy – Lục Tuấn Kiệt – đứng phắt dậy, giằng lấy điện thoại trên tay tôi.
Nó giơ cao điện thoại, như đang khoe chiến tích, rồi ném thẳng vào bể cá.
Tôi trừng lớn mắt, vội vàng lao đến vớt lên.
Nhưng vẫn chậm một bước.
Chiếc điện thoại tôi dùng mấy năm trời, chỉ cần một lần rơi xuống nước là coi như xong.
Tôi xót xa dùng giấy ăn bọc lại, hy vọng hút bớt nước ra, nhưng vô ích.
“Điện thoại hỏng rồi, ra ngoài chị cũng chẳng có tiền mà tiêu.”
“Giờ thì ở nhà yên ổn rồi chứ?” – Lục Tuấn Kiệt nhướng mày, vẻ mặt đắc ý như thể vừa lập được công trạng.
Mẹ nhìn nó bằng ánh mắt đầy tự hào, cười khen không ngớt:
“Con trai mẹ thông minh thật đấy, ăn thêm miếng sườn nào!”
Mẹ với bố thi nhau gắp đồ ăn cho nó, cứ như nó vừa lập công trời giáng.
Trong tiếng cười nói rộn ràng của cả nhà, tôi cầm chiếc điện thoại tối đen trong tay, rút thẻ sim ra.
Đúng lúc ấy, cửa bật mở. Chị họ tôi – Thẩm Giai Giai – bước vào, cùng chồng và con gái.
“Chúc mừng năm mới dì, chú ạ!”
“Sao đến sớm vậy!”
“Đã đến lại còn mang nhiều đồ thế, khách sáo quá rồi!”
Tôi ngồi trên ghế sofa, lặng lẽ nhìn cảnh gia đình tôi hồ hởi ra đón.
Mẹ lấy đôi dép lê mới tinh trong tủ ra cho họ, còn tôi thì nhìn xuống chân mình – dép cũ mòn tới mức nứt cả đế.
Trong cái nhà này, tôi không có phòng riêng, thậm chí đến cả đôi dép của mình cũng không có.
Đứa em trai khi nãy còn mắng nhiếc tôi thì giờ lại ngoan ngoãn đứng một bên chào hỏi nồng nhiệt.
Cứ như họ mới là một gia đình thật sự, còn tôi chỉ là người dưng nước lã.
Chị họ nhìn thấy tôi ngồi co mình nơi góc nhà, bước tới bắt chuyện:
“A Hòa, năm nay về sớm thế!”
Tôi mím môi, không đáp.
Mẹ thì thân mật kéo tay chị ấy: “Mau ngồi ăn đi, có thịt kho trứng mà con thích nhất đấy! Để bé công chúa cho Lục Hòa bế đi.”
“Dù sao con bé cũng ăn no rồi, con bế không tiện ăn cơm.”
Bố tôi bế con gái chị họ lên, cẩn thận đặt đứa trẻ vào tay tôi.
Tôi cau mày, không hề đưa tay đỡ lấy.
2
Bố thả một tay ra, bóp mạnh lấy tai tôi, lực lớn đến mức tôi cảm giác tai mình sắp rụng.
“Chị họ con với anh rể còn đang ăn, có thể ngoan ngoãn một chút được không hả?”
Tôi im lặng nhận lấy đứa bé, nhìn họ vui vẻ quây quần bên bàn ăn, còn tôi — lại bị bỏ quên trong góc nhà.
Mẹ và bố nhiệt tình gắp thức ăn cho chị họ, còn đứa em trai vốn hay chống đối tôi thì hôm nay cũng ngoan ngoãn chạy tới chạy lui bưng bát dọn đũa.
Từ sau khi chị họ lấy chồng, người thân bên nhà chồng cô ấy rất đông, nên năm nào cũng tranh thủ đến nhà tôi chúc Tết từ sớm.
Mẹ tôi mỗi lần như thế đều nấu một bàn toàn món mà chị họ thích.
Thế nhưng bà chưa bao giờ biết tôi thích ăn gì, cũng chẳng từng hỏi một câu.
Đứa bé trong tay tôi bỗng òa khóc, tôi chưa từng chăm con nít bao giờ, hoàn toàn luống cuống.
Tiếng khóc khiến mọi người ở bàn ăn đều quay lại nhìn.
Mẹ cau mày, bước nhanh về phía tôi, không nói hai lời — lại tát thêm một cái.
Tai tôi ù đi, trong đầu chỉ còn tiếng vo vo ong ong.
Mẹ ôm lấy “tiểu công chúa” vào lòng, vừa dỗ vừa không quên quát mắng tôi: