05
Một năm qua, chúng tôi hoàn toàn cắt đứt liên lạc.
Tôi chủ động chặn mọi tài khoản của anh.
Nửa năm trước, thấy số điện thoại anh hiện trong danh sách chặn, tôi lo có chuyện gì, liền gọi hỏi vợ của Cố Viễn Châu để dò tình hình.
Ngô Vận cười khúc khích qua điện thoại:
“Có chuyện gì đâu, chắc là hối hận rồi! Lúc trước còn ra vẻ cao ngạo, tự mình bảo với nhà tôi là ‘không còn tình cảm với cô ấy nữa’ cơ mà.”
“Hay là hai người quay lại đi, chứ để lâu nữa, con tôi sắp vào lớp một rồi đấy, chẳng phải nói là định làm thông gia à?”
Tôi không giải thích gì. Vì với những người đã mặc định nghĩ rằng tôi và anh sẽ quay lại, nói gì cũng vô ích.
Hơn nữa…
Mười năm tình cảm, buông bỏ sao dễ?
Dù là tôi, hay là anh.
Có lẽ vì thấy được chút hy vọng.
Lục Mẫn mất nửa năm để thu xếp công việc.
Rồi vào đúng ngày sinh nhật tôi, anh xuất hiện trước mặt.
“Vi Vi, lâu rồi không gặp.”
Ánh mắt anh vẫn dịu dàng như xưa.
Trông có chút gầy hơn, trong mắt là do dự và dè dặt – có phần xa lạ.
Có lẽ vì tôi không thể hiện chút gì bất ngờ, nhiệt tình trong anh cũng dần tan, trở nên cứng nhắc.
Một lúc lâu sau, tôi mới phản ứng lại, như gặp lại người bạn cũ lâu năm:
“Anh rảnh rỗi ghé Đại Lý chơi à?”
“Vừa du lịch, vừa tiện thể gặp em.” – anh cười hiền, rõ ràng là có ý thân thiện.
“Bên ngoài đang mưa, cho anh vào ngồi chút được không?”
Bỗng trong nhà vọng ra tiếng gọi của Giang Thành:
“Bà sinh nhật, mau vào thổi nến đi!”
Tạ Tiểu Mễ loạng choạng chạy ra, ôm chầm lấy tôi, nhìn Lục Mẫn từ đầu đến chân:
“Anh đẹp trai này là ai vậy?”
Cô nàng vừa chia tay bạn trai, đang say mềm, gần như đeo lên cổ tôi luôn, còn nhiệt tình hơn cả chủ nhà:
“Anh đẹp trai vào chơi đi, hôm nay là sinh nhật Vi Vi đó, vô uống bia nha!”
06
Tôi giữ chặt cô nàng sắp ngã nhào xuống, gật đầu với Lục Mẫn:
“Vào ngồi một chút đi.”
Trong nhà ánh sáng mờ mờ, mọi người ngồi quanh bàn trà.
Chiếc bánh kem giữa bàn, ánh nến khẽ lay động, rọi vào mắt mọi người lấp lánh, như mấy chú thú nhỏ tò mò.
Tạ Tiểu Mễ leo lên ghế sofa nằm cuộn lại như con mèo, xoay người cái là ngủ khì luôn.
Tôi len qua chỗ trống, trở lại ghế mình.
Nhắm mắt, ước một điều: trúng số độc đắc.
Thổi nến xong, cả căn phòng chìm vào bóng tối.
Họ hét lên ầm ĩ, như bầy khỉ trên Hoa Quả Sơn.
Đèn điện thoại vừa bật, bầu không khí lập tức yên tĩnh lại, như thể tất cả chỉ là ảo giác.
Lục Mẫn chưa bao giờ trải qua kiểu tiệc tùng lộn xộn thế này, dường như không bắt kịp nhịp điệu của mọi người.
Anh ngồi im, ăn bánh, uống chút rượu.
Tình cờ, tôi thấy anh đang nhìn những chiếc ly trên bàn.
Tôi thích sưu tầm đủ loại ly, mỗi người bạn tới chơi đều có một chiếc ly riêng.
Trước kia, tôi và Lục Mẫn dùng cặp ly tình nhân.
Còn giờ, giữa nhóm bạn đặc biệt này, chỉ có anh dùng ly giấy dùng một lần.
Chắc trong lòng cũng thấy chút hụt hẫng?
Tiệc tàn, tôi tiễn mọi người xong quay về, thấy anh đang đứng trước bức tường ảnh.
Nghe tiếng bước chân, anh quay sang:
“Hôm đó em đi thử váy một mình à?”
Tôi "ừ" một tiếng – thật không ngờ anh có thể nhận ra trong vô số bức ảnh, chính xác là tấm đó.
Trái với tôi tưởng, tôi không thấy buồn.
Ngược lại, là cảm giác may mắn.
May mắn vì đã đến, vì chiếc váy hôm đó thật sự rất đẹp.
Chị Ngô cũng chụp cho tôi rất đẹp.
“Sau này anh có đi ngang tiệm váy cưới, chợt nhớ ra mình chưa hủy lịch, khi bảo với chị Ngô là muốn hủy thì chị chỉ ‘vâng’ một tiếng, không hề nhắc em đã đến đó một mình.”
“Ý anh là, chị ấy lừa anh à?”
“Không, chỉ là… anh không biết…”
Anh nghẹn lời, ánh mắt không rời khỏi tôi.
“Sau này… chúng ta có thể cùng đi thử một lần nữa không?”
“Anh vẫn còn lưu WeChat của chị Ngô, trước khi đến đây có hỏi thử – dạo này tiệm có mấy mẫu thiết kế mới, chắc có mẫu em thích.”