8
Nước mắt Trì Tranh trào ra, nỗi đớn đau tựa vạn mũi kim đâm.Anh như kẻ phát cuồng, lục tung đống đồ đạc vỡ vụn, tay bị mảnh kính cứa nát chẳng màng, chỉ mong tìm thấy chút manh mối vợ để lại.
Nhưng tất cả chỉ là vô vọng, chân anh khụy xuống, trước mắt tối sầm.Một ngụm máu tươi phun trào, rồi anh lịm đi.
Khi mở mắt, anh đã nằm trong bệnh viện.Là cô trợ lý của tôi bắt gặp anh hôn mê toàn thân bê bết máu.Đôi mắt cô ấy đỏ hoe, nhìn Trì Tranh đầy oán hận:
“Tôi tìm chị Thư Hòa, không ngờ phát hiện anh nằm lăn lóc, máu me khắp nơi. Nếu không sợ xảy ra án mạng, tôi đã mặc kệ anh!”“Anh thật ghê tởm! Anh không biết chị ấy yêu anh nhường nào sao? Anh… không xứng với tình yêu ấy!”
Nói đến đây, cô ấy khóc nấc.Trì Tranh tuột xuống giường, quỳ rạp, run rẩy nắm tay cô ấy:
“Cô biết Thư Hòa ở đâu không? Xin cô hãy nói cho tôi, không có cô ấy tôi sống không nổi… Tôi thật sự không thể… thiếu cô ấy…”
Cô trợ lý bước lùi, tàn nhẫn dứt khoát như đao phủ, khép lại tia hy vọng cuối cùng:
“Vài ngày trước, để tạo bất ngờ cho anh, chị Thư Hòa về nước sớm. Nhưng chị ấy không về nhà ngay, mà đi theo định vị đến một KTV.”
Một tiếng nổ ầm trong đầu Trì Tranh.Vậy ra khi đó Thư Hòa đã biết hết. Mấy ngày qua, cô ấy đứng sau theo dõi anh đóng kịch?Cô lặng lẽ nhìn anh thao thao dối trá, từ kỳ vọng đến tuyệt vọng, sau cùng đoạn tuyệt…
Nghĩ thế, tim Trì Tranh như bị xé toang thành mảng, anh gào khóc, đấm nền liền mấy phát, vết thương bung ra cũng mặc.
Bầu không khí nơi phòng bệnh trống trải, gió rét vù vù.
Anh nhớ lại đêm tân hôn, tôi thì thầm bên tai, kể chuyện tình của bố mẹ tôi:
“Trì Tranh, em có hận bố vì ông bỏ em đi tìm mẹ, nhưng em cũng ngưỡng mộ tình yêu của họ.”“Không phải 18 ngày hay 18 tháng, mà là 18 năm ròng rã.”“Bố em tiền bạc chất đống, thiếu gì phụ nữ? Nhưng ông chỉ ở bên hai mẹ con em, ngày ngày sống nhờ nỗi nhớ mẹ.Em chỉ muốn có được tình yêu vững bền như thế.”“Nếu có ngày nào anh hết yêu em, hãy chọn buổi chiều êm ả nào đó, ngồi ăn với em bữa cuối trong yên bình, em sẽ rời đi nhẹ nhàng và chúc anh hạnh phúc.”“Nhưng nếu anh phản bội em, lừa gạt em, thì đời này đừng mong tìm thấy em nữa. Dù lên trời xuống biển, em sẽ để anh hối hận đau đớn cả kiếp.”
Khi ấy, Trì Tranh quỳ xuống, ngửa mặt thề:
“Trì Tranh cả đời chỉ yêu Thẩm Thư Hòa, tuyệt đối không phản bội hay lừa dối cô ấy. Bằng không, tôi sẽ chết chẳng toàn thây, kiếp sau cũng chẳng xứng gặp lại cô ấy!”
Hồi đó, anh thật lòng tin rằng mình sẽ giữ vẹn lời thề, vì anh yêu tôi hơn cả mạng sống.Nếu phải chọn giữa tôi và chính anh, anh chẳng do dự mà chọn để tôi sống.
Cớ sao cuối cùng lại không chống nổi cám dỗ?Cớ sao lại làm tổn thương tôi?
Trì Tranh đứng trên sân thượng bệnh viện, cơn gió lạnh như tát vào mặt.Anh muốn nhảy xuống tự tử.Không có tôi, mỗi phút giây sống đều là cực hình.
Anh vừa nhấc chân, chợt nhớ tôi chưa hề đề nghị ly hôn.Biết đâu… có lẽ cô ấy vẫn chờ anh tìm?
Như kẻ vớ được hy vọng sống, anh cười run rẩy, lẩm bẩm:
“Đúng… chỉ cần anh tìm được cô ấy, quỳ xuống xin tha thứ, cô ấy sẽ bỏ qua cho anh…Vợ ơi, Thư Hòa yêu quý của anh… anh đến tìm em đây…”
9Trì Tranh đăng tải lên Weibo một video xin lỗi.Trong video, anh khóc không thành tiếng, khẩn thiết nhận sai và mong cư dân mạng giúp đỡ: hễ ai thấy vợ anh đâu, xin báo tin – anh sẽ hậu tạ thật nhiều.
Tô Nhã xuất viện, lập tức đi tìm Trì Tranh.Nhìn bộ dạng anh nửa người nửa quỷ, cô ta vừa khóc vừa nói tựa hoa lê đẫm mưa:
“A Tranh! Cô ta bỏ đi thì cứ mặc kệ cô ta! Em ở với anh, được không? Anh nói em giống Thư Hòa mà, em có thể giả làm cô ấy để bầu bạn với anh!”“Cô ta không chịu sinh con cho anh, nhưng em sẵn lòng! Anh muốn mấy đứa, em sinh mấy đứa! Em yêu anh… yêu thật sự, em cầu xin anh, mình bắt đầu lại, được chứ?”
Ngày xưa, đôi nét hao hao Thư Hòa trên gương mặt Tô Nhã từng khiến Trì Tranh rung động.Còn bây giờ, chính những nét giống ấy chỉ làm anh thêm đau đớn, phẫn nộ, nhắc nhở anh – vì theo đuổi một kẻ “hàng nhái,” anh đã phạm phải tội ác không thể tha thứ!
Cơn giận bùng lên, Trì Tranh vỗ bàn đứng bật dậy, bóp chặt cổ Tô Nhã:
“Loại như cô là cái thá gì! Cô xứng đáng giống cô ấy sao?”“Đều tại con khốn cô, nếu không có cô, Thư Hòa sẽ chẳng đi! Cô ấy sẽ không rời bỏ tôi!”“Tôi cảnh cáo cô đừng nhắn tin, đừng khiêu khích cô ấy, nhưng cô cố tình không nghe!”
Tô Nhã nghẹt thở, mặt đỏ bầm, hai tay yếu ớt đập lên cánh tay anh.Mãi đến khi cô ta sắp ngất, Trì Tranh mới buông lỏng.
Anh gạt nát tách trà trên bàn, nhặt mảnh sứ cào rạch lên mặt Tô Nhã.Cô ta nhìn hai tay đầy máu, hoảng loạn gào thét.Sau cùng, chính người anh em của Trì Tranh đến mới đưa cô ta đi.
Gã bạn ngao ngán nhìn anh:
“Không có Thư Hòa, mày không sống nổi chắc? Nhìn mày bây giờ thảm hại đến mức nào rồi?”
Trì Tranh hốc hác, đôi mắt thâm quầng, râu ria lởm chởm, không còn sức sống.Anh bật cười cay đắng:
“Không có cô ấy, tao thà chết đi còn hơn.”“Mỗi giây không có cô ấy đều đau đớn. Từng hơi thở như bị lăng trì, tao khổ sở vô cùng…”
Tìm tôi không thấy, Trì Tranh cũng chẳng màng công ty nữa, ngày ngày ở nhà ngắm từng tấm ảnh của tôi, vừa uống rượu vừa mong ngóng tin hồi âm.Tất cả thông báo “tìm người” anh đăng đều vô ích.
Thời gian đó, anh cũng mò đến mọi nơi tôi từng bảo muốn đi, nhưng vẫn tay trắng trở về.
Thư Hòa, em ở đâu?Anh chỉ phạm một sai lầm thôi mà… Em yêu anh nhiều như vậy, tại sao không tha thứ? Anh cầu xin em, chỉ cần em chịu trở về, anh làm gì cũng nguyện ý!
Trì Tranh ngồi trong căn phòng rộng lớn, vừa khóc vừa lầm bầm như đứa trẻ.
10Chuyện Trì Tranh tìm không ra tôi cũng dễ hiểu, vì bấy giờ tôi ở một quốc gia khá hẻo lánh.Dân ở đây mộc mạc, thiên về hòa mình cùng thiên nhiên, ít dùng thiết bị liên lạc, nên họ chẳng biết đến những video “tìm vợ” mà anh đăng trên mạng.