9.
Tống Dã không “cút”.
Cũng không chết.
Thay vào đó, anh phát điên trả thù Tô Mạn.
Anh nộp bằng chứng mới, chứng minh Tô Mạn có hành vi cố ý dẫn dụ tội phạm và gián tiếp gây thương tích nghiêm trọng trong vụ án 11/24.
Dù tội danh không đủ để phán nặng, nhưng cũng đủ để phá hủy hoàn toàn cái danh “vợ liệt sĩ” của cô ta.
Tiền trợ cấp bị cắt,
danh dự bị vùi dập,
Tô Mạn trở thành cái tên bị bàn tán khắp thành phố này.
Còn tôi, chuẩn bị rời khỏi đây.
Cố Hoài nói, có người bạn mở trung tâm điều dưỡng ở gần biển, rất yên tĩnh, thích hợp để tôi an dưỡng.
Trước khi đi, anh nhắn tin hỏi tôi:
“Em thật sự không định nói rõ với Tống Dã là chúng ta chỉ là bạn sao?”
Tôi nhắn lại:
“Không cần.
Để anh ta nghĩ tôi có người chăm sóc,
có khi còn giúp anh ta biết điều mà tránh xa tôi hơn một chút.”
Thế nhưng…
Ngay trước ngày khởi hành,
biến cố xảy ra.
Hôm đó, tôi một mình đến nghĩa trang,
muốn thăm mộ đứa trẻ chưa kịp chào đời.
Tôi đã khắc tên lên tấm bia trống đó:
Lâm Niệm.
(“Niệm” – để tưởng niệm, để ghi nhớ mãi mãi.)
Trên đường xuống núi,
một chiếc xe van màu đen đột ngột lao từ góc khuất ra, đâm sầm vào hông xe tôi.
Cửa xe bị bật tung,
vài gã đàn ông đeo mặt nạ lao tới,
thô bạo kéo tôi ra ngoài.
Khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất ý thức—
tôi nhìn thấy một đôi mắt rất quen.
Là Tô Mạn.
Đôi mắt đỏ ngầu,
tràn đầy oán hận,
điên loạn,
và khát khao hủy diệt.
……
Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang ở một nhà kho bỏ hoang.
Tứ chi bị trói chặt vào một cây cột bê tông.
Miệng bị dán băng dính kín.
Trước mặt tôi, Tô Mạn ngồi xổm,
trong tay là một chiếc bật lửa—cô ta đang nghịch nó như một món đồ chơi.
Cô ta điên rồi.
Tóc tai rối bù, mắt thất thần, môi run run, miệng lẩm bẩm:
“Tất cả là lỗi của mày…
Nếu không có mày… Tống Dã sẽ không điều tra lại chuyện cũ…
Nếu không có mày… tao vẫn là cô vợ cảnh sát được người người kính trọng…”
“Đã thế mày cũng điếc,
đã thế mày cũng không đẻ được,
vậy sống làm gì nữa?
Đi mà chết chung với đứa con quỷ của mày đi!”
Tô Mạn đứng bật dậy, xách một can xăng,
dội thẳng lên người tôi từ đầu đến chân.
Hơi xăng nồng nặc xộc vào mũi khiến tôi choáng váng.
Tôi điên cuồng giãy giụa, nhưng dây trói siết chặt đến tê dại.
Ngay lúc cái chết đã kề sát—
Cửa kho bị đá tung.
Bóng một người lao vào giữa tiếng gió rít và mùi xăng cháy.
Tống Dã.
Giọng anh như xé rách cơn ác mộng:
“Tô Mạn! Dừng lại!!”
Nhưng Tô Mạn nhìn thấy anh chỉ càng cười điên cuồng hơn.
Cô ta bật “tách” chiếc bật lửa.
“Anh Dã, anh đến rồi hả?
Hay quá, vậy chúng ta chơi lại trò chọn một trong hai năm xưa nhé?”
Cô ta chỉ vào tôi, rồi chỉ vào hàng loạt kíp nổ quấn quanh eo mình.
“Tôi buộc bom trên người rồi.
Chỉ cần tôi chết, hoặc tôi buông tay,
cả nơi này sẽ nổ tung.”
“Còn cô ta thì toàn thân là xăng.
Anh là chuyên gia gỡ bom cơ mà—
đến đây đi, chọn lại lần nữa xem.”
Tống Dã từ từ tiến lên, súng chĩa vào Tô Mạn,
nhưng ánh mắt… khóa chặt lấy tôi.
Anh mấp máy môi, từng chữ tôi đọc được bằng khẩu hình:
“Đừng sợ.”
Giống hệt câu anh từng nói năm chúng tôi thoát chết ở biên giới.
Tống Dã buông súng.
Để nó rơi “cạch” xuống nền xi măng.
Anh giơ hai tay lên, từng bước từng bước, chậm rãi tiến về phía Tô Mạn.
“Tô Mạn… thả cô ấy ra đi.
Ân oán giữa ba chúng ta… nhưng tôi thiếu nợ cô ấy nhiều nhất.”
Tô Mạn hét điên cuồng:
“Thiếu? Anh thiếu cô ta cái gì?!
Vậy tôi thì sao?!
Chồng tôi chết vì cứu anh!
Anh không thiếu tôi chắc?!”
Tống Dã gầm lên, giọng như đứt khỏi cổ:
“Chồng cô KHÔNG chết để cứu tôi!”
Tô Mạn ngơ ngác.
Anh nói tiếp, từng chữ như lưỡi dao cắt không khí:
“Anh ta bị cô chọc tức mà chết!
Ngay trước khi trút hơi thở cuối cùng,
anh ta nói hết với tôi —
cô nợ nần chồng chất, dính vào xã hội đen,
thậm chí đã tính… bán chính đứa trẻ!”
“Anh ta còn dặn tôi…
đừng đưa tiền trợ cấp cho cô.”
Tô Mạn đứng sững, mặt trắng bệch như tro tàn.
Bí mật đó, Tống Dã đã giữ suốt ba năm.
Giữ là vì muốn bảo toàn danh dự cho người đội trưởng đã mất.
Giữ là vì muốn đứa bé ấy có một người mẹ “xứng đáng” trong mắt thiên hạ.
Nhưng hôm nay—
vì để cứu tôi, anh đã xé toạc lớp vỏ bọc cuối cùng.
________________________________________
“Anh nói dối! Anh đang bịa đặt!”
Tô Mạn gào lên như phát cuồng, tay run rẩy,
ngọn lửa trong bật lửa bắt đầu dao động loạn xạ,
chỉ cần lệch một chút là sẽ bén vào không khí đầy hơi xăng.
Khoảnh khắc tinh thần cô ta gãy vụn,
Tống Dã ra tay.