05“Đau!” Ta gật đầu.
Nhưng hắn chẳng an ủi gì, vẫn cứ cúi đầu ăn thịt. Rõ ràng hắn chưa lĩnh hội được những gì ta nói.
Ta bèn đổi cách: “Nếu ta gả đi rồi, ngươi sẽ chẳng gặp ta nữa.”
Quả nhiên, hắn giật mình, ngẩng lên: “Tại sao ngươi phải đi lấy chồng?”
“Bởi cha mẹ ta ép.” Ta cố nói ngắn gọn: “Thâm Thâm, ngươi có muốn ngày nào cũng gặp ta, cùng ta chơi đùa không?”
“Muốn.” Hắn đáp tức thì.
Ta tiến lại sát hắn: “Vậy ngươi về nói với cha ngươi, chỉ cần mười thạch lương thực và năm quan tiền, ta sẽ làm cô dâu xinh đẹp cho ngươi.”
Hắn chớp mắt mấy cái, suy nghĩ một lúc mới nói: “Ta sẽ về bảo cha…” rồi ngừng.
“Chỉ cần mười thạch lương thực và năm quan tiền.” Ta nhắc.
“Chỉ cần mười thạch lương thực, năm quan tiền.” Hắn lặp lại.
“Ta có thể cho ngươi một tân nương xinh đẹp.”
“Lâm Nguyệt sẽ cho ta một tân nương xinh đẹp.”
Ta cười bảo: “Đúng, đúng thế!”
Ta cũng định khen hắn “ngốc mà khôn”, nhưng nhớ ra cha hắn không phải kẻ ngốc.
Sau khi dặn hắn nhớ câu “mười thạch lương thực, năm quan tiền”, ta bồi thêm: “Rồi cha ngươi chắc chắn sẽ hỏi ngươi có thật muốn lấy ta không.”
Hắn nhìn ta chằm chằm.
“Khi đó ngươi chỉ cần gật đầu, nói ‘Đúng vậy’.”
Hắn gật đầu: “Đúng vậy.”
Nghĩ ngợi một lúc, ta lại dặn: “Nếu cha ngươi hỏi tiếp ‘con có thích Lâm Nguyệt không’, thì ngươi cứ nói ‘Thích!’.”
Hắn ngây ngô: “Thích ai?”
“Thích ta, Lâm Nguyệt!”
Hắn lẩm bẩm: “Nói với cha là thích ta…”
Ta: … Đúng là ngốc!
“Là thích ta, Lâm Nguyệt! Rõ chưa?”
“À.” Hắn gật gù, ăn xong, rồi đứng lên.
“Ngươi đi đâu?”
06Tiêu Thâm liếc ta, trong đôi mắt hoa đào vẫn rạng ngời nét ngây thơ: “Ta về nói với cha.”
“Hôm nay cha ngươi ở nhà ư?” Ta ngạc nhiên, vì cứ tưởng Tiêu thợ săn lại lên núi.
Hắn gật đầu: “Ở nhà.”
Dứt lời, hắn quay đi. Ta sợ hắn hỏng hết việc nên lén theo sau.
Về tới nhà, hắn hào hứng gọi lớn: “Cha ơi!”
Ta nấp ngoài tường, trông qua kẽ hở. Thấy Tiêu thợ săn đang dỡ đống da thú phơi khô, nghe con gọi thì cười hỏi: “Con thỏ nướng ăn hết rồi à?”
Tiêu Thâm chẳng đáp chuyện con thỏ, chỉ nói: “Cha ơi, chỉ cần mười thạch lương thực và năm quan tiền… Lâm Nguyệt có thể gả cho con làm một tân nương xinh đẹp!”
Tiếng hắn vang to đến mức mặt ta nóng bừng, bởi rõ ràng ta đang lợi dụng hắn, mà nghe hắn nói như vậy…
Tiêu thợ săn sửng sốt giây lát rồi cười phá: “Ồ, Thâm Thâm định rước cô dâu đẹp về nhà sao?”
Hắn chần chừ một chút, rồi thật thà: “Lâm Nguyệt dặn con phải nói thế.”
Ta: Thôi rồi, đúng là con ngoan của cha!
Tiêu thợ săn kéo hắn ngồi xuống bóng hiên: “Con thực sự muốn lấy Lâm Nguyệt à?”
“Đúng vậy.” Hắn gật đầu.
Tim ta khấp khởi mừng, thầm khen hắn nhớ lời dặn.
Ai ngờ Tiêu thợ săn hỏi tiếp: “Vậy con có thích cô nương ấy không?”
Hắn bèn dõng dạc: “Thích ta!”
Ta: …
Tiêu thợ săn ngơ ngác: “Gì cơ?”
Hắn nhắc lại: “Là thích ta, Lâm Nguyệt! Hiểu không?”
Nụ cười trên môi ta bất chợt đông cứng… Cái quái gì thế này?
“Ha ha, biết rồi!” Tiêu thợ săn cười lớn. “Cũng đúng, con ta khôi ngô thế, cô ấy thích cũng dễ hiểu.”
Ta nào có thích chứ! Đúng là tên ngốc… Xem ra ta quá trông chờ vào hắn rồi.