25Đã khá lâu rồi, ta không còn đề cập đến Tiêu Thâm với bất kỳ ai, ngoại trừ vị nữ y kia.Tựa hồ bà rất thích nghe ta kể về hắn. Mỗi lần bà ghé qua, ta đều hào hứng nói đủ điều.Ta thường bảo: “Người chồng ngốc nghếch đã c.h.ế.t của ta ngày xưa thế này, thế nọ…”
Một lần, có người trong thôn đi ngang, bắt gặp ta ngồi giữa sân liền lắm lời hỏi: “Tiêu nương tử, sắp cuối năm rồi, tướng công của cô có về không?”
Từ câu hỏi này, nữ y biết ta đã nói dối bà. Ta cũng thoải mái thừa nhận.Ta nói: “Ta bảo hắn đã c.h.ế.t, thật ra là bởi hắn đã bỏ đi.”Ta nói: “Hắn không cần ta nữa.”Ta còn nói: “Cũng chẳng hề gì, vốn dĩ ta cũng không cần hắn.”
Sau khi thốt xong, ta không hề rơi nước mắt.Ta muốn giữ lại hình bóng chàng ngốc trong tim, còn người mang danh ‘thế tử’ kia thì hãy quên đi.
Nữ y không lên tiếng, chỉ nắm lấy tay ta:“Ta phải về nhà đón Tết. Sang năm mới, ta sẽ quay lại hành nghề y gần đây. Đợi lúc ngươi lâm bồn, biết đâu ta có thể giúp ngươi một tay.”
“Nếu được vậy, cảm ơn bà rất nhiều.”
26Nhưng ta không chờ được đến khi nữ y trở lại.
Đứa nhỏ trong bụng bỗng đòi ra sớm vào đầu tháng Giêng.Hôm ấy, trời lạnh cắt da cắt thịt.Ta quằn quại từ xế chiều đến tận nửa đêm. Bà đỡ lấm lem máu, hốt hoảng nói với mẹ: “Tình hình nguy cấp quá! Thai nằm sai vị trí, không thể sinh thường!”
Thời tiết thì lạnh buốt, ta lại kiệt sức, toàn thân đau đớn tuôn mồ hôi lạnh.
Bà đỡ đành hỏi mẹ ta phải chọn cứu ai. Lúc đó ta biết e mình khó giữ được mạng.
“Mẹ ơi, nhất định phải cứu con của con…” ta kêu mẹ tới gần,gắng chịu đựng cơn đau mà chậm rãi dặn dò:Số bạc ta chôn dưới nền căn phòng này, giao đứa nhỏ cho mẹ chăm.
Mẹ ôm ta khóc lóc, than sao số ta khổ.Phụ nữ sinh con như đi qua cửa tử.E rằng lần này ta không vượt qua nổi.
Trong lúc mê man, ta chợt nhớ đến Tiêu Thâm.Nhớ lần đầu gặp, ta chưa hay hắn ngốc, chỉ ngỡ ngàng:“Sao trên đời lại có kẻ đẹp đến vậy?”Từ đó, ta bắt đầu để tâm…
Có lẽ vì quá nhớ thương hắn, đang trong cơn mơ hồ, ta mường tượng thấy hắn hiện ra.Tai ù đi, thân trí cũng mông lung.Hình như còn thấy cả nữ y kia.Rồi Tiêu Thâm nắm chặt tay ta, bảo có Liễu ngự y ở đây, ta sẽ không chết, con cũng không sao. Hắn gọi ta là nương tử…
“Thâm Thâm…” Ta bừng tỉnh.Hắn cúi xuống, giữ lấy tay ta, khẽ nói: “Ta đây, ta ở đây, nương tử, ta về rồi.”
Ta bèn túm lấy tay hắn mà cắn một phát thật đau!
27Khi ta tỉnh lại, thấy mẹ đang ngồi trong phòng, ôm đứa bé.
“Con tỉnh rồi à?”
Ta hoang mang nhìn bà, không rõ chuyện lúc trước là mơ hay thật.
“Đừng ngẩn ra thế, nhìn bộ dạng thất thần của con kìa. Bình thường con bảo chẳng bận tâm đến hắn, làm ta còn tưởng thật. Nhưng suốt hai hôm nay hiền tế thức trắng canh chừng con, mãi đến sáng nay ta mới đuổi hắn đi nghỉ.” Mẹ vừa cười vừa trêu.
Mặt ta nóng bừng.Ta sực hiểu: “Con đã ngủ hai ngày rồi ư?”
Mẹ gật đầu: “Liễu ngự y nói cơ thể con suy yếu, cần tĩnh dưỡng. Bà kê thuốc khiến con ngủ sâu, trong thời gian đó chồng con sợ con thiếu sức nên cho con uống chút canh gà.”
“Mẹ, đưa con xem em bé.”
Mẹ mỉm cười, bế đứa trẻ lại gần: “Là một cậu bé mũm mĩm, rất giống cha nó.”
Nhìn kỹ, ta thấy quả nhiên bé cưng hao hao hắn.
Chốc sau, đứa nhỏ khóc oe.
“Có lẽ đói bụng, để mẹ đưa nó cho nhũ mẫu.”
“Nhũ mẫu? Nhà mình tìm đâu ra người ấy?”
Mẹ kể: “Nhũ mẫu được mời từ kinh thành về đấy. Nghe đâu mấy nhà quyền quý vẫn làm vậy, lựa chọn kỹ lưỡng để con cái được chăm tốt nhất.”
28Liễu ngự y chính là vị nữ y quen thuộc, bà quả nhiên cao tay.Nhờ bà xoay lại thai, mà cả mẹ lẫn con đều bình an, chẳng khiến ta phải rạch một nhát nào.
Sau khi ta tỉnh hẳn, bà lại đến thăm khám, khen ta trẻ khỏe, hồi phục nhanh.
Ta gắng ăn chút cháo, rồi nhờ Nhị muội, Tam muội đun nước nóng giúp mình tắm gội cho thư thái.
Tới lúc chiều tàn, ta mới thấy Tiêu Thâm.
Hắn mặc áo tím, dáng cao, vẻ uy nghiêm, đôi mắt tràn đầy sinh khí, chẳng còn bóng dáng khờ khạo ngày xưa.