4
Trong mơ, hình như tôi đang ôm một chiếc “lò sưởi hình người” khổng lồ, vừa nóng vừa cứng, nhưng lại thoải mái đến kỳ lạ, cứ dụi mãi…
Rồi tôi nóng quá mà tỉnh giấc.
Đùi tôi đang gác ngang hông Lục Từ Niên, hai tay ôm chặt lấy cổ anh ta, cả khuôn mặt vùi sâu vào lồng ngực anh.
Trước mắt tôi là cơ ngực rắn chắc rõ từng đường nét, mà dưới thân tôi, Lục Từ Niên đang trừng mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà, gương mặt đỏ bừng, cả người cứng đờ bất động.
Theo bản năng, tôi muốn bật ra, nhưng cơ thể vừa động, liền cảm giác có thứ gì đó chạm vào đùi mình.
Ồ hô?
Thì ra không phải là “không được”, mà là “quá được”.
“Xuống.” Giọng Lục Từ Niên khàn khàn.
Tôi chẳng những không xuống, còn cố tình ấn mạnh hơn một chút.
“Chào buổi sáng, chồng yêu. Người anh ấm quá, ôm thật dễ chịu.”
Lục Từ Niên lập tức hất tôi ra khỏi người mình, gần như bật dậy, không quay đầu mà lao thẳng vào phòng tắm rồi “rầm” một tiếng đóng sập cửa.
Ngay sau đó, bên trong vang lên tiếng nước xối xả.
Tôi nghe tiếng “ào ào” từ trong phòng tắm, bụng đau vì cố nhịn cười.
Người đàn ông thuần khiết thế này, không trêu thì uổng quá.
Tôi lững thững đến trước cửa phòng tắm.
“Chồng ơi, có cần em giúp không?”
“Vừa rồi mặt anh đỏ lắm đó, có cần em vào hạ nhiệt không?”
Bên trong truyền ra một tiếng ho như bị sặc, kế đó tiếng nước càng lớn hơn.
Chưa đầy mấy phút, tiếng nước đột ngột dừng lại.
Lục Từ Niên bước ra, cả người mang theo hơi nóng ẩm ướt, tóc vẫn còn nhỏ giọt, nước chảy xuống cổ áo choàng tắm.
Trên mặt anh ta sắc đỏ chưa tan, không thèm liếc tôi một cái mà đi thẳng ra ngoài.
Tôi lập tức dang tay chặn cửa.
“Chồng ơi, chạy cái gì chứ?”
“Anh đi thay đồ.”
“Không muốn đâu.” tôi nũng nịu ôm lấy eo anh ta: “em nằm viện nửa tháng rồi, ngày nào cũng nhớ anh. Anh có nhớ em không?”
“Em khôi phục trí nhớ rồi?”
“Em tuy mất trí, nhưng mắt đâu có mù. Ông chồng đẹp trai thế này, nửa tháng không gặp, nhớ đến phát điên chứ sao!” Tôi thuận tay sờ lên cơ bụng anh: “hơn nữa, thân hình cũng siêu chuẩn luôn!”
Anh bỗng hỏi: “Em thấy anh đẹp trai sao?”
“Tất nhiên rồi! Đẹp trai số một vũ trụ! Chồng ơi, em không biết trước kia thế nào, nhưng ngay cái nhìn đầu tiên khi tỉnh lại, em đã thích anh rồi! Thật đó!”
“Thật sao?”
Tôi gật đầu lia lịa.
Giây tiếp theo, tôi bị anh ta kéo ngược vào phòng tắm vẫn còn nồng nặc hơi nước.
Tôi bị ép chặt lên bức tường gạch men lạnh lẽo, một tay anh ta giữ chặt cổ tay tôi, tay kia chống bên tai tôi.
“Lâm Tuế An, em đừng gạt anh.”
“Em không gạt anh… Ưm…”
……
5
Tôi ngủ một giấc thẳng đến khi mặt trời đã lên cao, mỗi cử động đều tự mắng bản thân ban sáng một trăm lần.
Trêu cái gì mà trêu! Giờ thì hay rồi, chọc lửa lên chứ gì! Trong phòng tắm bị “xử tại chỗ”, cảnh tượng đó… hừm, nghĩ lại mà chân mềm nhũn.
Tôi lết xuống lầu, vừa bước vào phòng ăn thì bị cảnh tượng trước mắt dọa cho choáng váng.
Dẫn đầu là quản gia, phía sau là một hàng dài người giúp việc, ai nấy đều nở nụ cười hiền từ và đầy thỏa mãn.
“Phu nhân tỉnh rồi ạ?”
“Phu nhân vất vả rồi, mau uống đi, đây là tổ yến hầm mà tiên sinh đặc biệt dặn chuẩn bị.”
“Đây là canh gà hầm nhân sâm, bổ khí huyết nhất đấy.”
“Bánh a giao cũng đã làm xong, phu nhân có thể ăn như đồ ăn vặt.”
Không biết còn tưởng tôi vừa sinh ba đứa con, giờ đang ở cữ ấy chứ! Người chồng nhặt được này rốt cuộc đang bày trò gì vậy?
Cắn răng mà húp liền hai bát bổ phẩm, tôi cảm giác mũi mình sắp phun máu rồi.
Thay đại một bộ đồ, tôi len lén lần đến cửa.
Vừa kéo cửa ra, bốn vệ sĩ áo đen, kính đen đồng loạt cúi người chào.
“Phu nhân, muốn ra ngoài sao? Xe đã chuẩn bị xong rồi.”