7
Buổi tối, ba mẹ và Lục Niệm đều có mặt.
Họ đang giúp tôi chọn trường.
Tất cả trong tập tài liệu đều là trường quý tộc.
Tôi thẳng thắn chọn cho mình: “Con không muốn học trường quý tộc, con muốn học trường Trung học số Một Tô Thành.”
Đó là một trường công lập trọng điểm.
Học cấp ba, thi đại học, rời khỏi căn nhà này — đó là kế hoạch của tôi.
Tôi không hề muốn làm một thiên kim hào môn.
Ba mẹ tỏ ra kinh ngạc, Lục Niệm cố giấu niềm vui trong mắt, cất giọng ngọt ngào: “Chị à, mình không cần học mấy trường phổ thông đâu. Sau này còn đi du học nữa mà, có cần thi đại học đâu.”
“Đúng vậy, Chiêu Chiêu, con học cùng em ở Học viện Tử Kim Hoa đi. Ba mẹ sẽ lo hết tương lai cho con.” – mẹ tôi vỗ tay tôi an ủi.
Ba tôi thì mắt hơi nheo lại, như đang suy tính điều gì.
Tôi biết ông đang nghĩ gì.
Kiếp trước, tôi từng học ở Học viện Tử Kim Hoa và lập tức trở nên nổi tiếng.
Không phải vì tôi xuất sắc, mà vì tôi quá lạc lõng.
Một cô gái nhà quê, học chung với đám con cháu nhà giàu nhất Tô Thành, nhìn đâu cũng thấy lạc quẻ.
Khi tin tôi là thiên kim nhà họ Lục lan ra, càng khiến người ta tò mò. Họ nườm nượp kéo đến xem tôi là ai, rồi thất vọng phát hiện ra tôi chỉ là một cô gái đen nhẻm, gầy gò — không tránh khỏi lời dèm pha.
Lục Niệm lúc đó không những không giúp tôi mà còn đổ thêm dầu vào lửa — tìm người bắt nạt tôi, rồi lại sai một nam sinh đẹp trai tiếp cận, tán tỉnh tôi.
Khi tôi đắm chìm trong những lời đường mật, cậu ta liền tung tất cả đoạn ghi âm, ghi hình giữa hai chúng tôi lên mạng.
Tôi ngay lập tức trở thành trò cười, bôi nhọ cả danh dự nhà họ Lục.
Ba tôi giận dữ đến mức tát tôi ngã lăn ra đất.
“Hồi đó bảo con học trường quý tộc là đoán trước sẽ có ngày hôm nay! Đúng là làm mất hết mặt mũi nhà họ Lục!”
Ba tôi rất coi trọng thể diện.
Còn tôi thì đã xé nát thể diện của ông.
Lúc này đây, ông ấy lại đang cân nhắc xem liệu tôi có đủ sức giữ thể diện đó không.
Lục Niệm có thể giữ thể diện. Còn tôi?
“Con chỉ thích học trường công, xin cho con học trường Trung học số Một Tô Thành.” – tôi kiên định nói.
Mẹ tôi còn định thuyết phục, thì ba đã ngắt lời: “Thôi đủ rồi, để con tự chọn đi. Nếu chúng ta thật sự yêu con, thì đừng ép buộc.”
Tôi suýt bật cười, nhưng vẫn cố nén lại.
Tiếng cười chưa kịp trào ra, cuối cùng hóa thành một nỗi cô đơn lặng lẽ nơi đáy lòng.
8
Tôi bắt đầu học cấp ba.
Trường Trung học số Một Tô Thành.
Vì đây là trường xa nhà nhất nên sau hai tuần học, tôi thuận thế đề xuất ở nội trú.
Cả nhà đang ăn cơm thì ai nấy đều sững sờ.
Lục Kinh hiếm khi về nhà, lúc này nhíu mày nhìn tôi: “Nội trú? Lục Chiêu Chiêu, sao tôi thấy cô chẳng gần gũi chút nào với gia đình hết vậy?”
“Cô ở nhà cũng hơn nửa tháng rồi mà vẫn chưa quen được?”
Làm sao tôi có thể quen được?
Kiếp trước, tôi đã chịu đựng ba năm, mà đến phút cuối vẫn không thể thích nghi.
“Ở nội trú thuận tiện cho việc học.” – tôi điềm đạm trả lời.
Lục Kinh híp mắt, không nói gì thêm.
Mẹ tôi nắm tay tôi: “Chiêu Chiêu, con đang có chuyện gì phải không? Mẹ luôn cảm thấy… con với chúng ta không hợp nhau…”
Ừ, đúng là không hợp.
Thế nên, không thấy thì khỏi buồn.
“Tất cả chỉ vì muốn học tốt hơn thôi.” – tôi tiếp tục giải thích.
Lúc đó, đôi mắt Lục Niệm đỏ hoe, rơm rớm nước mắt: “Chị… chị ghét em đúng không? Hay là em ở nội trú nhé? Em sẽ không xuất hiện trước mặt chị nữa…”
Nói xong, cô ta quay người đi thu dọn hành lý.
Tôi khẽ cười.
Lục Niệm, em gấp gáp thật đấy.
Nửa tháng nay, em luôn tìm cách kiếm chuyện với tôi — lúc thì cố tình gây sự, lúc thì ngấm ngầm vu khống.
Nhưng tôi không đáp trả, không tranh giành, sống yên lặng như một con rái cá.
Lục Niệm chẳng làm gì được tôi.
Giờ thì hay rồi, em cuối cùng cũng tìm được cơ hội “lùi một bước để tiến ba bước”, lập tức bày ra dáng vẻ tội nghiệp.
Chỉ cần không ngu ngốc, ai cũng nhìn thấu được chiêu trò của em.
Ba mẹ và Lục Kinh tất nhiên cũng thấy, nhưng họ không quan tâm. Họ vẫn luôn thiên vị Lục Niệm.
Lục Kinh đặt đũa xuống: “Niệm Niệm, ở nội trú gì chứ? Ngồi xuống!”
Lục Niệm khịt mũi, ngoan ngoãn ngồi lại.
Ba tôi nhân cơ hội đồng ý với yêu cầu của tôi:
“Chiêu Chiêu đã muốn ở nội trú thì cứ để con bé ở, có gì to tát đâu.”
Tất nhiên là không có gì to tát. Dù gì thì kiếp trước, tôi cũng từng ở nội trú rồi.
Nói chính xác hơn là… ở trong một căn phòng trọ gần trường.
Khi đó, vì Lục Niệm liên tục gây chuyện, vu oan giá họa, tôi – lúc ấy còn non nớt – đã không kìm chế được mà đánh nhau với cô ta.
Hai đứa lăn từ cầu thang xuống, tôi không sao, còn cô ta thì đầu đầy máu me.
Tôi còn tưởng mình đã thắng.
Nhưng khi cả nhà chạy đến, tôi mới biết… tôi đã thua thảm hại đến mức nào.
Mẹ tôi ôm chầm lấy Lục Niệm, đau lòng đến mức khóc nức nở.
Ba tôi giận đến mất lý trí, túm tôi lên mắng thẳng:
“Lục Chiêu Chiêu! Con phát điên rồi hả?”
Lục Kinh cũng có mặt, không nói một lời liền đá tôi một cú:
“Cô tưởng đây là quê nhà hả? Ai cho cô cái quyền hành xử như chó hoang vậy? Mau xin lỗi Niệm Niệm!”
9
Cơn giận của cả nhà đều trút lên đầu tôi.
Tôi sợ hãi vội xin lỗi, còn Lục Niệm vừa khóc vừa dọn hành lý.