1.
Ta là Khâm phong Hoài An quận chúa – Tần Tuế Tuế.
Thuở nhỏ theo phụ thân chinh chiến nơi doanh trại, quen sống tự do ngang tàng, nên khi hồi kinh, phụ thân lo chẳng ai dám cưới, bèn bắt ta cải trang thành nam tử, lấy tên giả là Tùy Thanh, đưa vào học viện Lộc Lập – theo học dưới trướng vị tiên sinh nghiêm khắc nhất để rèn giũa tính tình.
Trùng hợp thay, ngay buổi nhập học đầu tiên, ta đã xuân tâm chộn rộn, để ý tới vị công tử lạnh lùng ngồi bàn bên.
Ánh mắt sâu như đáy hồ, sống mũi cao thẳng, môi mỏng phớt hồng, bên khóe môi còn điểm một nốt ruồi sẫm màu.
Lạnh lùng mà mê hoặc, khiến người ta khó kìm được mà muốn...
May mắn là ta vẫn giữ được bàn tay ngứa ngáy kia.
Ta xoay xoay cây bút lông, suy nghĩ đủ cách để chàng chú ý tới mình.
Thế nhưng tiếng giảng bài “chi hồ giả dã” đều đều như tiếng ru, khiến mí mắt ta dần khép lại.
Trong mơ, kiệu hoa trải mười dặm, phượng quan hà bào, phu thê bái đường, đưa vào động phòng.
Ánh nến đỏ lay lắt, chiếu lên gương mặt tuấn mỹ vô song ấy.
Ta khẽ xoa bụng, thầm nghĩ: hài tử của chúng ta, nên đặt tên là...
“Tùy Thanh!”
Tiếng gọi bất ngờ khiến tay ta run lên, đầu ngón tay cũng co rút giật mình.
Mở mắt ra, chỉ thấy cây bút lông vấy mực đã bay khỏi tay, vẽ một đường cong tuyệt mỹ, thẳng hướng gương mặt như ngọc kia, để lại một nét mực ngẫu hứng như được thần trợ lực.
Chàng đã nhìn thấy ta rồi.
Nhớ lại cảnh trong mộng, ta bắt chước các tiểu nương tử yểu điệu, chớp mắt một cái, khóe môi khẽ cong, cười đầy ẩn ý.
Nào ngờ chàng chỉ lạnh giọng đáp lại bằng ánh mắt băng sương: “Tùy công tử, tiên sinh gọi ngươi.”
“Tùy Thanh!”
Như thể bị dội gáo nước lạnh, ta giật mình bật dậy.
“Trong giờ học dám ngủ gật, lại còn gây ảnh hưởng đến người khác, chép phạt Luận Ngữ một trăm lần!”
Vị công tử áo trắng bên cạnh chẳng để tâm đến ánh mắt cầu cứu của ta, chỉ cụp mi, khẽ lau vết mực bên má, bình thản không nói một lời.
Tan học, ta hí hửng chặn chàng ở góc tường.
“Ngươi là Tống Kỳ An, đúng chứ?”
“Đúng, có chuyện gì?”
“Trên mặt ngươi vẫn còn dính mực.”
Nói rồi, ta lấy khăn tay, thẳng thừng áp vào mặt chàng.
Ngắm trái ngó phải, làn da trắng mịn sạch sẽ ấy đúng là khiến người ta ưa nhìn!
Có lẽ hơi mạnh tay, ta vô tình chà đến đỏ cả gò má của chàng.
Tim ta bỗng ngứa ngáy, liền đưa tay khẽ chạm vào nốt ruồi nơi khóe môi chàng.
Lần này, gương mặt chàng càng thêm đỏ bừng.
“Tùy công tử, xin hãy tự trọng!”
Ta vội cười xòa: “Xin lỗi, ta tưởng đó là vết mực.”
Rồi lại chỉ xuống y phục của chàng, nghiêm túc nói lời xin lỗi, còn lấy giấy bút ra.
Chàng lạnh giọng cắt ngang: “Người tiên sinh phạt là ngươi, chẳng liên quan gì đến ta, ta sẽ không chép thay!”
Ta vốn chỉ muốn xin địa chỉ để đem y phục mới tới bồi tội thôi mà...
Chỉ thấy chàng vòng qua người ta, lưng thẳng tắp, dáng vẻ cao ngạo mà rời đi.
Để lại hương mực nhàn nhạt vương trong gió, khiến lòng ta xao xuyến khôn nguôi.
Khí chất ấy… ta quyết rồi, nhất định phải cưới được người này!
2.
Ta đã dùng đủ mọi cách nhưng Tống Kỳ An vẫn chẳng buồn nhận lời xin lỗi, cũng không chịu lấy y phục ta đưa.
Ta – Tần Tuế Tuế – từ trước tới nay vốn chẳng biết sợ là gì.
Hôm nay lỡ làm gãy bút của chàng, thì ngày mai ta lại “vô tình” xé sách của chàng.
Bút đã tặng, sách cũng đã mua, vậy mà người này vẫn mặt lạnh như tiền, thề chết không khuất phục!
Ta thì có thể có mưu đồ gì xấu chứ? Chẳng qua là thấy gương mặt chàng thuận mắt nên muốn cùng chàng…
…làm huynh đệ!
Trong quân doanh, huynh đệ nào chẳng kết giao kiểu ấy?
Thế nhưng mấy hôm liền, lòng ta chịu được nhưng đôi tay lại không nhịn nổi nữa rồi.
Lão tiên sinh quả không hổ là người nghiêm khắc nhất thư viện, danh bất hư truyền, thật sự là… đáng sợ.
Cuối cùng, ta cũng đặt được xấp giấy chép phạt Luận Ngữ một trăm lần, chữ viết ngay ngắn, lên bàn ông.
Chúng đồng môn đều giơ ngón cái khen ngợi, nhìn ta với ánh mắt khác hẳn, khen ta là người đầu tiên trong thư viện kiên trì được nhiều ngày đến vậy.
Ta cười thầm, chẳng qua là tốn năm lượng bạc, nhờ huynh đệ bên ngoài tìm người giả chữ hộ.
Người đó làm việc khá chu đáo, từ sáng sớm đã cho người đem bài vào.
Vừa ngồi vào chỗ, vị công tử bên cạnh vẫn giữ dáng vẻ lạnh nhạt, chỉ là sắc mặt có chút mỏi mệt.
Giấy nhắn ta đưa, chàng chẳng buồn liếc, lập tức ném đi.
Ống bút ta đền hôm nay, chàng cũng đẩy trả, lông mày nhíu chặt, tức đến mức tay khẽ run.
“Tùy công tử cho rằng, người có xuất thân hàn môn như ta thì nên mặc các ngươi giày xéo nhục mạ sao?”
“Không phải, ta nào có…”
“Ta – Tống Kỳ An – cho dù có chết cũng tuyệt đối không dùng… sắc mặt mà đãi người!”
Ta hơi ngẩn ra.
Ta có làm gì chàng đâu, sao lại giống tiểu thư bị ép duyên, sống dở chết dở thế này?
Ngẩn ngơ nhìn ống bút hồi lâu, chợt thấy bên cạnh cành hoa khắc mấy chữ nhỏ, ta liền bừng tỉnh.
“Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi…”(Câu thơ trích từ thi từ, thường dùng để gửi gắm tình ý thương yêu.)
Quả thật rất hợp với tâm trạng của ta lúc này.
Nhưng khổ nỗi, hiện giờ ta đang là nam nhân mà!
Ta vội vàng xua tay, nói mình vốn là kẻ thất học, mắt mù, chẳng nhận ra chữ nghĩa, hoàn toàn không có ý kia, cùng lắm thì ta mua một hộp khác để đền.
Chàng khẽ run tay cầm bút, lưu lại hai chữ như rồng bay phượng múa: “Không cần!”
Tâm tư tinh tế như mũi kim, quả là khó mà dỗ ngọt.
Ta tiện tay ném cây bút lông đi, nào ngờ vừa khéo làm hắt toàn bộ mực mới mài lên người chàng.
Thật sự mệt lòng.
Lúc này mà ta nói là vô tình, chắc chắn chàng sẽ không tin…