11
Trước ngày thi hội, Chung Văn Huyền chuẩn bị lên đường trở về Bắc Cương.
Nhìn dáng hắn mặc giáp bạc, ta chợt nhớ tới những ngày trong quân doanh thuở ấy.
Khi đó khói lửa chưa tan, ta chưa từng có dịp ngắm trọn một buổi hoàng hôn rơi trên sa mạc, cũng chưa từng ngẩng đầu nhìn chim ưng lượn giữa trời.
Chung Văn Huyền hỏi ta có muốn quay về xem thử không, biết đâu đi xa rồi, lòng cũng nhẹ, rồi quên được.
Ta nghĩ vậy cũng tốt, tránh phải ở lại đây trông thấy Tống Kỳ An mà đau lòng, cũng khiến chàng sớm tỉnh ngộ.
Tống Kỳ An từng khổ cực, bao nhiêu oan khuất cũng đã từng trải, lại đọc nhiều sách thánh hiền, nếu ta thực lòng rời đi, ắt chàng sẽ nghĩ thông suốt.
Cùng lắm sau này làm quan rồi, chàng cứ bắt tay cùng nhạc phụ tương lai mà dâng tấu bản tâu cha ta vài lượt là được.
Mới đi được một ngày đã nghe tin đồn từ kinh thành.
Nói rằng Hoài An quận chúa từng vì một tiểu thư sinh ở Lục Lập thư viện mà tranh giành sống chết với Thất công chúa, sau lại từ chối lời cầu hôn của tiểu tướng quân Chung Văn Huyền vì người ấy.
Thế mà cuối cùng, sau mấy lần Chung tiểu tướng quân tỏ lòng, quận chúa lại rũ bỏ thư sinh, theo hắn lên đường tới Bắc Cương...
Ta không dám nghe tiếp.
Có lẽ sau đó toàn là lời mắng ta ba lòng hai dạ, thương xót thư sinh si tình vô vọng, tiếc cho Chung Văn Huyền mù mắt chọn nhầm người.
Chung Văn Huyền cười, bảo may mà mình tai thính mắt sáng, chỉ coi ta là huynh đệ.
Ta chu môi, giục hắn đi cho nhanh, chẳng muốn nghe thêm chuyện gì liên quan tới Tống Kỳ An hay kinh thành nữa.
Tới Bắc Cương đúng hôm đầu tiên của kỳ thi hội.
Ta mang theo bầu rượu, ngồi trên lầu thành, nhìn chim ưng cô độc sải cánh, ngỗng trời bay ngang, cho đến khi mặt trời lặn.
Ngày thứ hai, ta vác giỏ tên, bắn sạch hồng tâm trong doanh trại.
Ngày thứ ba, Chung Văn Huyền xong việc, gọi vài huynh đệ thân quen dựng đài so tài.
Ta đấu ba trận, thua ba trận.
Như xưa.
Bọn họ động thủ chưa từng xem ta là nữ nhi, bởi thuở nhỏ cha đã nuôi ta như nam nhân.
Có người đùa: “Lão Tần, ở kinh thành vài năm, muội đậm chất nữ nhân rồi đó.”
“Cứ thế này, ta cũng ngại đánh muội mất.”
Cơn giận dâng lên.
Trước kia ngoài Chung Văn Huyền ra thì bọn họ đều bại dưới tay ta.
Từ sau khi nhìn trúng Tống Kỳ An, lòng ta mềm hẳn.
Từ lúc đẩy chàng ra xa, ta lại như mụ đàn bà u sầu, suốt ngày thở than, không còn là chính mình nữa.
“Bớt nói nhảm! Rồi có ngày ta đánh ngươi rạp xuống đất!”
Dưới ánh trăng, ta hít một hơi thật dài, gắng giữ cho lòng yên ổn…
Lần nữa cầm thương lên đấu trên đài, cuối cùng ta thắng được một trận.
Sau đó, thắng trận thứ hai, trận thứ ba.
Đánh thắng hết mấy người kia rồi, ta liền đuổi đánh cả Chung Văn Huyền.
Tới hơn một tháng sau, ta mới miễn cưỡng đánh hòa được với hắn.
Mà lúc ấy, Tống Kỳ An đã là Thám hoa lang được Thánh thượng đích thân sắc phong…
Chung Văn Huyền hỏi ta thật sự không muốn biết chuyện ở kinh thành nữa sao.
Ta lắc đầu.
Việc đã đến nước này, còn biết làm gì?
“Tuế Tuế, nếu thật sự muội đã buông được, thì hãy ở lại.”
Ta bắt được tia khác lạ trong mắt hắn, bèn vỗ vai cười trêu: “Thôi đi. Chung tiểu tướng quân vẫn nên giữ đôi tai thính, mắt tinh, không thì sau này sao đánh được bọn Man phương Bắc?”
“Hừ, coi như ta chưa nói.”
Hắn khẽ cười nhạt.
Rời Bắc Cương, ta chạy một vòng khắp Giang Nam.
Cho đến một năm sau, vào rằm tháng Tám, khi Tần Dao đính hôn, ta mới trở về kinh thành.
12
Không nhịn được, ta thực sự quá hiếu kỳ, rốt cuộc là vị công tử xui xẻo tám đời nào phải làm phò mã cho Tần Dao.
Trong yến tiệc Trung Thu tại hoàng cung, vừa trông thấy người ấy, ta suýt chút nữa sặc rượu, hóa ra là võ giáo đầu từng được mời giảng dạy tạm thời tại Lục Lập thư viện, nay đã là tân khoa võ trạng nguyên.
Lúc hàn huyên, hắn cười nói: “Nay thư viện lại phải tuyển võ giáo đầu mới rồi.”
Thư viện xưa nay trọng văn khinh võ, tiết võ ít ai chịu học, nhưng đã có rồi thì cũng không thể bỏ được.
Tần Dao bỗng nhiên vỗ vai ta, nở nụ cười đầy thâm ý: “Tần Tuế Tuế, bản công chúa thấy ngươi cũng hợp lắm đấy.”
Ta trợn mắt lườm nàng, ta chẳng muốn ngã hai lần vào cùng một cái hố đâu!
Chỉ là lần này hồi kinh, chẳng biết có phải mọi người đã hẹn nhau trước hay không, tuyệt nhiên chẳng ai nhắc tới Tống Kỳ An nửa lời.
Ta thậm chí còn không biết hiện tại chàng đang nhậm chức nơi đâu.
Chỉ nghe nói, cuối cùng Thái phó đã chọn trạng nguyên làm con rể tương lai.
Lúc lang thang vô định, chẳng hiểu sao lại bước đến cổng thư viện.
Vừa lúc tan học, vô tình nghe được mấy thư sinh bàn luận chuyện trong lớp.
“Hôm nay tiên sinh tâm trạng tốt lắm, ta ngủ gật mà cũng không bị phạt.”
“Ta cũng thấy thế, hôm qua thiếu mất một bài, thầy chỉ nói ‘lần sau chớ tái phạm’...”
Ta khẽ lắc đầu.
Không ngờ lão tiên sinh xưa kia nghiêm khắc đến mức khiến người khác khiếp vía, nay lại trở nên khoan dung đến thế.
Lưỡng lự một lát, đã tới đây rồi, cũng nên vào tạ lỗi với người một câu.
Nào ngờ lại gặp một bóng hình đã xa cách bấy lâu.
Một thân áo vải trắng không vương bụi trần, quay đầu nhìn lại, vẫn là dáng vẻ lạnh lùng, hờ hững như thuở ban đầu.
Ta cứ ngỡ bản thân đã buông tay từ lâu, vậy mà tim vẫn dâng lên từng gợn sóng.
“Ngươi… sao lại ở đây?”
Tống Kỳ An cúi mình thi lễ: “Bái kiến Hoài An quận chúa.”
“Lão tiên sinh cáo lão hồi hưu, Tống mỗ bất tài, nay nhận chức học sĩ tại thư viện, tiếp quản lớp Nhất Giáp.”
Đường đường là Thám hoa lang, dù không được Thái phó tiến cử, không nhậm chức địa phương, thì thánh thượng cũng sẽ phân vào Hàn Lâm viện làm việc.
Sao có thể…
“Sao lại thế?”