3.
Sự tình phát sinh trong tiệc thưởng hoa rất nhanh đã lan truyền khắp nơi.
Tổ mẫu tức muốn hộc m.á.u tới tìm ta.
“Ai mà không biết con với Cố thế tử lưỡng tình tương duyệt, cơ hội tốt như vậy, con còn nháo cái gì!”
Ta lạnh lùng nhìn bà: “Tổ mẫu, Cố Trình Xuyên nuôi một nữ tử bên ngoài, chuyện này tổ mẫu biết rồi đúng không?”
Tổ mẫu bị ta hỏi câu này, chột dạ quay mặt đi.
“Biết thì sao, một bần nữ nông gia thôi có thể làm ra trò trống gì?” Vẻ mặt chột dạ của tổ mẫu chỉ thoáng qua, nhanh chóng quay lại răn dạy ta: “Con thân là quý nữ, chẳng lẽ lại bị nàng ta áp đảo?”
Nghe được lời tổ mẫu nói, ta cũng không ngạc nhiên.
Đời trước để ta vào được phủ Quốc công, tổ mẫu từ nhỏ đã tẩy não ta, nói Cố Trình Xuyên tốt đẹp thế nào, khiến ta khuynh tâm với hắn.
Không ngờ trong ngày thành thân, ta lại bái đường với một con gà trống, từ đó mặt mũi coi như mất sạch.
Sau khi hồi phủ, ta tâm sự với tổ mẫu, khóc lóc kể lể Cố Trình Xuyên không chạm vào ta.
Bà lại giận dữ mắng ta không có bản lĩnh, không giữ được trái tim nam nhân, dặn ta không được nói ra ngoài kẻo mất mặt.
Sau khi ta ch*t, lễ tang của ta tổ mẫu cũng không đến.
Ta hóa thành qu.ỷ hồn nghe được cuộc trò chuyện của bà với Cố Trình Xuyên mới biết từ trước khi ta xuất giá, tổ mẫu đã biết chuyện Cố Trình Xuyên cùng Lý Vân tâm đầu ý hợp, nhưng vẫn gạt ta.
Tổ mẫu đối xử tốt với ta cũng chỉ vì coi trọng vẻ ngoài của ta, lấy ta làm quân cờ để bà leo lên vị trí quyền quý.
Thật không may, đời trước ta đã khiến tổ mẫu thất vọng, sau đó bà cũng không quản chuyện ta sống hay ch*t.
Nghĩ đến đây, giọng ta càng thêm lạnh lùng.
“Con không gả!”
“Không gả cũng phải gả!”
Tổ mẫu nổi trận lôi đình đập bàn, lấy cái uy trưởng bối ra ép ta.
Trong lúc đang giằng co, gã sai vặt vội vàng chạy vào: “Lão phu nhân! Người trong cung tới! Nói là thỉnh Tạ tam tiểu thư ra tiếp chỉ!”
Tổ mẫu vừa mừng vừa sợ, dẫn theo đoàn người mênh mông cuồn cuộn ra ngoài.
Lòng ta lộp bộp một tiếng.
Đời trước, thánh chỉ tứ hôn đến đúng vào lúc này.
Đời này rõ ràng ta không chọn Cố Trình Xuyên, sao lại vẫn có thánh chỉ?
Chẳng lẽ sống lại một đời rồi, ta vẫn không thể thoát khỏi cái nhà giam đó sao?
Không kịp nghĩ nhiều, ta đã bị đẩy đến tiền viện.
Người đến là Vương công công, ông tuyên chỉ xong, gương mặt tươi cười nhìn về phía ta: “Tạ tam tiểu thư, thỉnh tiếp chỉ!”
Ta từ trong khiếp sợ lấy lại tinh thần, tay run run nhận lấy thánh chỉ.
Trên đó viết tên của ta cùng Tạ Húc Chi.
4.
Đêm đó, ta lăn lộn trên giường không ngủ được, nghĩ mãi không ra tại sao Hoàng Thượng lại tứ hôn cho ta cùng Tạ Húc Chi.
Ta với hắn rõ ràng mới gặp được vài lần.
Hai ngày sau, ta còn được mời tham gia hội đi săn mùa thu.
Ta vừa ngồi xuống, ngẩng đầu lên đã thấy Cố Trình Xuyên ở dãy bàn dành cho nam tử đối diện.
Không biết đầu óc hắn trúng gió thế nào, ngồi im như tượng đá, mắt nhìn ta chằm chằm.
Bày ra bộ dáng thâm tình cho ai xem vậy!
Ta nổi da gà, vừa muốn dời mắt đi, lại thấy Tạ Húc Chi không biết từ lúc nào đã đứng chắn trước mặt ta, ngăn cản tầm nhìn của Cố Trình Xuyên.
“Tạ tam tiểu thư.” Hắn cười với ta, lộ ra một hàm răng trắng: “Hội săn hôm nay ta với tiểu thư một nhóm.”
Ta choáng ngợp trước nụ cười của hắn.
Tạ Húc Chi vốn cực kỳ tuấn mỹ, mặc đồ bình thường đã có tư thái tiên nhân, hôm nay mặc một thân kính trang màu đen, khiến bờ vai rộng càng thêm rõ ràng, trái ngược với vẻ tiểu sinh trẻ trung của Cố Trình Xuyên, lại có thêm một phần khí phách.
Không chỉ ta, các quý nữ khác cũng ngắm hắn đến ngẩn người, một lúc sau mới chợt giật mình đỏ mặt.
Một lúc sau, ta mới nhạy bén nhận ra hội săn mùa thu năm nay không giống mọi năm.
Trước đây là nhóm năm người, năm nay là nhóm hai người.
Sau khi nhìn danh sách chia nhóm, ta càng khẳng định phỏng đoán của mình.
Trận đi săn này xem ra ý của Túy Ông không phải ở rượu.
Nhưng ta cùng Tạ Húc Chi căn bản không quen, cũng không hiểu thánh chỉ tứ hôn của Hoàng Thượng là thế nào.
Vốn dĩ ta còn sợ cả hai sẽ ngượng ngùng khi cùng đồng hành.
Cũng may sau khi hội săn bắt đầu, Tạ Húc Chi rất tự nhiên thỉnh thoảng quay sang nói chuyện với ta, ta cũng không còn căng thẳng nữa.
Hắn dường như không quan tâm chuyện thắng thua trong hội săn, rảnh rỗi thì kéo cung, rõ ràng không chút để ý nhưng b.ắ.n phát nào lại chuẩn phát ấy.
Địa điểm săn thú là trong khu rừng phía sau hoàng cung, lá vàng rơi đầy đất, thỉnh thoảng lại có tiếng chim đỗ quyên hót vang.
Mọi chuyện đều hài hòa, nếu như không có Cố Trình Xuyên cứ lẽo đẽo đi theo.
Cũng lạ thật.
Từ khi ta trọng sinh, Cố Trình Xuyên như thay đổi thành người khác, trước kia hắn không bao giờ thèm để mắt đến ta, nhìn thấy ta là tránh như rắn rết, hận không thể quăng cho ta một tờ hưu thư, hiện tại lại như khối kẹo mạch nha dính chặt lấy ta, thật sự không biết đầu hắn có bị nước vào không.
Hơn nữa ta nhớ rõ trong danh sách chia nhóm, hắn cùng nhóm với thiên kim tiểu thư nhà Trần thượng thư, sao giờ lại đi một mình.
Ta vừa quay đầu lại xác nhận, đột nhiên vút một tiếng, một mũi tên nhọn ghim thẳng vào thân cây.
Con thỏ nhỏ dưới thân cây bị hoa lăn ra bất tỉnh.
Cố Trình Xuyên tiến lên, nắm tai con thỏ nhỏ, xách đến trước mặt ta: “Tuệ Tuệ, ta nhớ nàng rất thích thỏ.”
Ta siết chặt tay, nhìn chằm chằm con thỏ trong tay hắn.
Hắn nói không sai, ta rất thích thỏ, khi xuất giá cũng không quên mang theo con thỏ đã nuôi hai năm.