1.Ta được Thanh Nghiên nhặt về Vân Triều.
Khi ấy, ta vừa trốn thoát khỏi sự khống chế từ hậu cung, người như hồn ma lang thang giữa cát vàng, tâm trí trống rỗng không chốn nương thân. Nhà của Thanh Nghiên khi đó vừa bị cường khấu sa mạc cướp sạch, chính nàng cũng chẳng lo nổi cho thân mình, thế mà vẫn coi ta như kẻ đồng cảnh ngộ, dắt ta về.
Ta mãi không quên khoảnh khắc ấy, khi nàng quay lưng về phía ánh dương chói rọi, vươn tay về phía ta.Nàng nói:“Ngươi tên là Tinh Hằng ư? Nghe thật dễ chịu. Từ giờ về sau, ngươi theo ta về nhà, được không?”
Nhìn nét cười rạng rỡ hơn cả vầng dương của nàng, tựa như bị sai khiến trong vô thức, ta khẽ gật đầu.Đó là lần đầu tiên trong đời đầy chém giế/t, lấm lem tranh đoạt của ta, nội tâm ta được rọi chiếu bởi một sắc màu rực rỡ hiếm hoi.
Thanh Nghiên nắm lấy tay ta, hơi ấm nơi lòng bàn tay nàng thật dịu dàng, êm ái.Nàng bảo ta đừng sợ, rằng từ nay ta cũng có một mái nhà.
Vậy mà giờ đây, Thanh Nghiên đã mất. Th/i th/ể nàng được vớt lên từ sông, ướt đẫm và lạnh ngắt.Gò má hây hây thuở trước, nay chỉ còn lại màu xám xịt vô hồn. Đôi mắt từng chan chứa tinh quang chẳng thể nào mở ra, chẳng thể nào nở nụ cười với ta thêm nữa.
Ta tự nhủ, người nằm đó chẳng phải Thanh Nghiên, hẳn nàng đã sang một chốn tốt đẹp hơn.Nhưng khi vừa quay đi, ta liền nghe thấy đám đông xì xào:
“Hầy, tạo nghiệt thật đấy! Dung mạo như thế kia mà cũng dám mơ gả cho Thế tử Vinh vương, để rồi bị chối từ, nhục nhã, chịu không nổi nên t/ự vẫ/n!”
Có kẻ lại rằng: “Nghe bảo nàng ta chẳng chỉ nhằm vào Thế tử Vinh vương, mà còn toan quyến rũ hết thảy những người theo đuổi Huyện chủ Đoan Hoa, nhưng bọn họ nào thèm để mắt tới!”
Có kẻ còn nói: “Nghe đâu dạo trước, tại yến tiệc, nàng ta dám khiến Huyện chủ khó xử, vu cho bài thơ đề tên Huyện chủ là do mình sáng tác. Ta phi, chế/t cũng đáng mà!”
Cả đám cứ thế xôn xao mắng chửi. Ở nơi phát sinh mọi chuyện, Huyện chủ Đoan Hoa – kẻ được tôn xưng – và ba kẻ truy cầu ả đang đứng không xa, ngạo nghễ nhìn xuống từ lầu cao, dường như lấy đó làm trò cười tiêu khiển.
Ta bèn xoay người, ngước nhìn kẻ vừa bịa đặt bôi nhọ Thanh Nghiên, khẽ mỉm cười mà cất tiếng:“Thẩm thẩm ơi, thẩm hiểu lầm rồi, tỷ Thanh Nghiên đâu có quyến rũ ba người kia.”
Khi ấy, gương mặt ta bịt kín chỉ chừa lại hai con ngươi, nhưng chỉ bấy nhiêu cũng khiến kẻ đối diện thoáng ngẩn ngơ. Một lát sau, ả mới lúng búng hỏi:“Cô nương… làm sao biết được chân tướng sự việc?”
Ta vẫn cười, đưa ngón tay thon dắt nhẹ tấm lụa đen xuống, đoạn kế đó, mũ che đầu bị gió cuốn bay đi. Ta ngẩng đầu, trong tiếng hít hà của đám đông, chậm rãi nói:“Bởi ta là tỳ nữ của tỷ Thanh Nghiên. Người muốn quyến rũ ba vị kia đâu phải là tỷ ấy.”
Gió thổi tung lọn tóc mai vương bên gò má, ta ngửa đầu lên, hướng về ba kẻ trên lầu đang chưng ra vẻ ngẩn ngơ, khẽ trao nụ cười ngọt ngào:“Kẻ muốn quyến rũ ba vị… chính là ta.”
2.Thuở đầu, mọi chuyện bắt nguồn từ bài thơ mà Thanh Nghiên đã sáng tác.
Trong thơ, nàng viết về một thiếu nữ bị vây khốn giữa đất trời, day dứt khao khát thoát khỏi chốn giam cầm, nhưng cuối cùng chỉ có thể đối diện bức tường son mà ôm nỗi sầu vương nơi mười ngón tay.
Không rõ tại sao, bài thơ đó xuất hiện ở buổi tụ họp lần trước, rơi vào tay Huyện chủ Đoan Hoa, rồi mặc nhiên trở thành tác phẩm của ả.
Chính nhờ bài thơ đó, ả nhận được vô vàn lời tán tụng.
Khi Thanh Nghiên đứng ra nói rằng đó là thơ của nàng, Huyện chủ Đoan Hoa còn chưa kịp lên tiếng thì vòng vây những kẻ si mê ả đã xông vào, chế giễu Thanh Nghiên tận cùng, sỉ nhục nàng là “xấu xí còn bày đặt ra vẻ.”
Chúng nhạo nàng phát bệnh hoang tưởng, dám nhận vơ thứ không phải của mình.
Ánh mắt Thanh Nghiên thoáng tắt, nàng không tranh biện thêm.
Ta thừa hiểu, nàng để tâm đến vết bớt đỏ trên đuôi mày.Thói đời nông cạn, chỉ thích nhìn bề ngoài. Bọn chúng chỉ thấy vết chàm nhỏ trên đôi mày của Thanh Nghiên, chứ đâu biết trong mắt ta, đó như đóa sen đỏ huy hoàng nở trên nền tuyết trắng của nàng.
Cũng vì dung mạo không hoàn hảo, tài hoa ngút trời của Thanh Nghiên chẳng được thừa nhận; chẳng mấy ai biết điệu múa của nàng xuất chúng đến độ nào.
Bọn họ không cho rằng cô nương có khuyết điểm diện mạo lại được phép lên đài múa, thành thử những điệu vũ của nàng chỉ thuộc về riêng ta.
Bao năm nay, ta vẫn cùng nàng phủ mũ đen mà đi, lắng nghe bao lời dè bỉu. Những câu ấy không thể tổn thương ta, nhưng chúng khiến Thanh Nghiên phải chịu tủi hờn.
Ta muốn giúp nàng chấm dứt tất cả. Song Thanh Nghiên lại nắm chặt tay ta, chân thành nhìn ta mà nói:“Tinh Hằng, ta mong những ngày về sau, ngươi có thể thật sự sống như một thiếu nữ, vui vẻ vô lo.”
Ta không biết một “thiếu nữ đích thực” ra sao, chỉ đoán hẳn sẽ chẳng giế/t chóc thường xuyên. Nên ta gắng nhẫn nhịn.
Vậy mà bọn họ không để yên. Huyện chủ Đoan Hoa căm hận Thanh Nghiên vì dám vạch trần mình trước công chúng.Thế là nàng ấy gặp họa báo thù rất nhanh.
3.Trước hết, Thế tử Vinh vương – kẻ dịu dàng như ngọc nổi danh nhất kinh thành – xuất hiện.
Vào lần Thanh Nghiên ra ngoài ngắm hoa, nàng tình cờ gặp vị thế tử ấy. Hắn dùng câu chuyện về hoa cỏ để kết thân, khéo léo song hành cùng nàng cả quãng đường. Sau đó còn bóng gió mời nàng hẹn lần tới cùng nhau du ngoạn.
Bề ngoài, Thanh Nghiên chấp thuận, nhưng vừa hồi phủ đã ôm ta cằn nhằn rằng vị thế tử kia dông dài khó chịu, chỉ vì hắn quyền cao chức trọng, nàng mới đành cố cười xã giao.