12Đoan Hoa hết lần này đến lần khác bị vùi dập trước mặt Dung Tranh và Tạ Thời, rốt cuộc không nhịn nổi nữa.Mạnh Nguyên Sơ chọn đúng lúc Dung Tranh vắng mặt ở Đông Cung để tìm tới.
Khi trông thấy ta, hắn chỉ nhoẻn cười lạnh nhạt:“Cả thiên hạ mê dung nhan lộng lẫy của ngươi, nào hay dưới vỏ đẹp đẽ ấy chất chứa bao tâm cơ hiểm ác.”
Nghe vậy, ta mỉm cười nghiêng người, khẽ hỏi:“Bọn họ đều muốn tranh đoạt, chẳng lẽ ngươi không động lòng?”
Mạnh Nguyên Sơ chẳng lộ sắc, đẩy ta ra, rút phắt thanh kiếm bên hông, mũi gươm lạnh lẽo dí thẳng lên cổ ta, giọng băng lãnh:“Đúng là yêu nghiệt, để thiên hạ được yên, ta không thể để ngươi sống.”
Hắn toan giết ta ngay ở Đông Cung, vốn có chỗ dựa để làm thế.Bên Trung Cung, Hoàng hậu từ lâu chê ghét ta, nay vừa triệu Dung Tranh đi, chính là thời cơ cho Mạnh Nguyên Sơ rat tay.
Nào ngờ tính toán của hắn hỏng bét, vì Dung Tranh về sớm hơn dự liệu.Khi trông thấy ta tóc tai rũ rượi, bị Mạnh Nguyên Sơ bức đến thở dốc, đôi mắt hắn chợt đỏ ngầu, lập tức lao lên chém.
Tỉnh táo lại, cánh tay cầm kiếm của Mạnh Nguyên Sơ đã bị Dung Tranh phạt đứt.Hắn ra tay phế chính cháu ruột của Hoàng hậu.
Nhưng Dung Tranh chẳng chút hối hận, ánh nhìn càng nhuốm vẻ hung tàn.
“Điện hạ, nếu để hắn về tố cáo, chẳng bằng…”Ta khẽ lên tiếng sau lưng hắn, dụ dỗ mê hoặc.
Dung Tranh lúc này bị máu tanh kích thích đến mụ mị, tựa kẻ mất trí.Hắn nghe lời ta, định hạ độc thủ giết người diệt khẩu.
Mạnh Nguyên Sơ cố gắng dốc chút sinh lực cuối cùng, nhoài người giành lại thanh kiếm rơi bên cạnh.Dung Tranh cũng nâng gươm lên.
Bỗng Đoan Hoa từ chỗ tối lao ra, ôm Mạnh Nguyên Sơ đang ngã gục, vừa khóc vừa mắng Dung Tranh điên loạn.Tiếng khóc của ả khiến Dung Tranh thoáng bừng tỉnh, nhưng rồi rất nhanh, trong mắt hắn lại dâng sắc đỏ.
“Điện hạ, ả thấy hết rồi.” Ta đứng phía sau Tạ Thời, khẽ cất giọng.
Lúc này, Đoan Hoa mới hiểu tình hình không ổn, toan chạy lùi, song ánh kiếm quét xuống, cánh hoa trên trâm cài nàng văng đi mất.
Ngay khi Dung Tranh sắp vung gươm kết liễu nàng,“Dừng tay!” Một tiếng quát sắc lạnh vang lên. Tam hoàng tử dẫn người xông vào. Bên cạnh hắn, vẻ mặt Tạ Thời cũng u ám không kém.
13Trận náo loạn ấy khiến Đông Cung gà bay chó sủa.Mạnh Nguyên Sơ vì bênh Đoan Hoa mà ngã xuống; Tam hoàng tử và Tạ Thời đã bàn sẵn, cố ý đem một nhóm triều thần tới viếng Đông Cung, nhằm để quần thần chứng kiến sự hoang đường của Dung Tranh.
Khi Đoan Hoa biết Tạ Thời dùng mạng ả làm quân cờ trong ván này, ả òa khóc thê thảm.Muốn xông tới đánh Tạ Thời, nhưng bị gia nhân họ Tạ ghìm chặt xuống đất mà quất cho một trận.
Ả mất luôn bông hoa trên búi tóc, chỉ còn nương tựa Mạnh Nguyên Sơ – kẻ phế một tay.Đoan Hoa hận ta thấu xương, nhưng khi đám người quay lại tìm ta,Ta đã được người của Thượng thư phủ rước đi.
Tối hôm ấy, ta lấy danh phận vũ cơ xuất hiện trước ngôi cửu trùng để dâng điệu vũ cho Hoàng đế. Lão Hoàng đế kéo ta đến gần, đầu ngón tay gõ nhẹ cằm ta:“Nghe đồn, chính ngươi đã khiến con trai trẫm và nhà họ Mạnh chém giết lẫn nhau?”
Ta tựa đầu vào bàn tay người, nở nụ cười:“Nô tỳ nào hay mấy chuyện ấy. Nô tỳ chỉ biết mình phải phụng sự bậc nam nhân mạnh nhất trần đời.”
Hoàng đế cười ha hả, ôm ta vào lòng.Phàm kẻ nào ở ngôi cửu ngũ đều chung một tật xấu: càng gặp thứ độc hoa nguy hiểm, họ lại càng ngỡ mình đủ bản lĩnh giam cầm, khống chế.
Khi Dung Tranh tìm được ta một lần nữa, hắn đã đứng bên bờ vực bị phế.Mạnh Nguyên Sơ bị phế rồi, Hoàng hậu cũng rời hắn; Tạ Thời mất chỗ dựa, bị gạt ra rìa. Tam hoàng tử ẩn mình quan sát, chực thời cơ cho cú đòn chí mạng.
Nhưng mắt Dung Tranh chỉ dán lấy ta, nói:“Tinh Hằng đẹp đến mê hồn, với hạng nữ tử như vậy, chẳng chế ngự bằng lồng son thì e sẽ bỏ đi bất cứ lúc nào.”
Ta dựa vào lòng Hoàng đế, khẽ cười đáp:“Nếu có bậc nam nhân vĩ đại bậc nhất chống lưng, sao ta phải bỏ đi?”
Sắc mặt Dung Tranh tái ngắt, bỏ đi.Tam hoàng tử liền tiến lên xui Hoàng đế kết tội hắn.
Hoàng đế vẫn lưỡng lự chưa biết xử trí Dung Tranh thế nào.Không ngờ, chỉ chớp mắt nửa tháng sau, thiết kỵ của Nữ vương Bắc Mạc ập đến dưới chân thành.
Hoàng đế chưa kịp tra rõ ai là nội gián, Nữ vương đã tuyên bố: chỉ đòi bốn kẻ: Vinh vương Thế tử, Tạ Hầu gia, Thái tử Dung Tranh, và Huyện chủ Đoan Hoa.
Vân triều an lành bấy lâu, nếu dám liều chống lại binh tinh nhuệ Bắc Mạc, ắt sẽ máu chảy thành sông, xác chất khôn lường.Có điều, Dung Tranh dẫu sao vẫn là Thái tử. Hy sinh hoàng tự để cầu hòa e khiến triều đình bị chê cười.
Lúc ấy, Tam hoàng tử tung bằng chứng Dung Tranh mưu phản.Hoàng đế lập tức hết do dự, giao bốn kẻ kia ra.
Nữ vương đày họ vào sa mạc, bắt họ đấu đá lẫn nhau, kẻ sống sót mới được tha.
Thoạt đầu, khi chưa khát chưa đói, chẳng có nhiều máu đổ.Nhưng rồi, Đoan Hoa thành kẻ đầu tiên bị giết.