1.
Kiếp trước, lần cuối cùng ta nhìn thấy Phó Sách là lúc đầu hắn rơi xuống đất.
Thế nhưng đôi mắt ấy, vẫn mãi nhìn ta không rời.
Hắn như đang nói với ta: Tuế Tuế, đừng sợ.
Phó Sách chế//t thảm đến vậy, ta lại chẳng thể rơi nổi một giọt lệ.
Sau khi hắn chế//t, tên đầu lĩnh thổ phỉ bịt mặt cưỡi ngựa tiến lại gần, cười lạnh:
“Thẩm An Tuế, nếu biết điều thì ngoan ngoãn theo ta đi.”
Hắn cúi đầu, đưa tay về phía ta.
Ta trầm mặc, bỗng nhiên ngẩng đầu nở nụ cười rạng rỡ:
“Ngươi làm sao biết được tên ta?”
Ánh mắt hắn khẽ biến, đôi mắt mở to trong thoáng chốc — xác nhận suy đoán của ta.
Ta bước đến bên đầu Phó Sách, nhẹ nhàng vuốt mí mắt cho hắn nhắm lại.
Giây tiếp theo, ta rút trâm bạc, đâm thẳng vào cổ mình.
“Tuế Tuế!”
Tiếng người phía sau bật thốt lên trong kinh hãi, chẳng còn để tâm giấu giếm thanh âm.
Quả nhiên là hắn.
Ta không ngoảnh đầu, rũ mình ngã xuống cạnh Phó Sách, má kề má.
Khoảnh khắc ấy, còn thân mật hơn ba năm quá khứ.
“Phó Sách, nếu có kiếp sau...”
Nếu có kiếp sau, ta muốn làm gì?
Nếu có kiếp sau, ta chỉ muốn cùng Phó Sách sống một đời phu thê bình thường.
Chỉ là, kiếp này, ta quyết không phụ hắn nữa.
2.
Trong căn phòng đơn sơ, hồng nến lay lắt.
“Ngươi ngủ đi, ta còn phải xử lý con mồi.”
Nam nhân trước mặt quay lưng về phía ta, thái độ lạnh lùng xa cách.
Ta ngồi trên giường cưới, ngẩng đầu nhìn tấm lưng rộng, eo thon của hắn mà nước mắt trào ra không kìm được.
Dường như đợi mãi không thấy ta hồi đáp, hắn nghiêng mặt, lông mày khẽ chau.
Nhưng vừa nhìn thấy ta đang khóc, đôi mắt đen thẳm ấy thoáng chốc hoảng hốt.
Hắn vội xoay người, đưa tay ra rồi lại ngập ngừng thu về, cuối cùng lúng túng rút lại.
Một lát sau, hắn thấp giọng nói:
“Thẩm cô nương, ta sẽ không động đến ngươi, ngươi đừng…”
Lời còn chưa dứt, ta đã ôm chầm lấy eo hắn.
“Phó Sách… Phó Sách…”
Ta không nói được lời nào hoàn chỉnh, chỉ có thể gọi tên hắn hết lần này đến lần khác.
Trời xanh thương xót, thật sự để ta quay về ngày thành thân với hắn.
Có lẽ không ngờ ta lại như vậy, thân thể Phó Sách liền cứng đờ.
Căn phòng lập tức rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng ta nức nở nghẹn ngào.
Ta khóc hồi lâu, cuối cùng nghe thấy Phó Sách khàn giọng:
“Được rồi, đừng khóc nữa.”
Phó Sách là thợ săn, chưa bao giờ biết nói lời đường mật.
Kiếp trước ta ghét nhất chính là vẻ lạnh lùng cứng nhắc này của hắn.
Bộ dạng hắn lột da mổ thịt con mồi từng khiến ta gặp ác mộng.
Thế nhưng lúc này, vòng tay của hắn lại khiến ta thấy ấm áp vô cùng.
Ta không nhịn được càng ôm hắn chặt hơn.
Phó Sách cao lớn, ta ngồi cũng chỉ ôm được eo hắn.
Giờ phút này, lòng ta tràn đầy lưu luyến, mặt khẽ dụi vào eo bụng hắn.
Thân thể hắn cứng đờ hơn nữa, đồng thời dưới lòng bàn tay ta, từng tấc cơ bắp dần nóng bừng.
“Thẩm cô nương, xin ngươi buông ta ra.”
Phó Sách khẽ quát, giọng có chút bối rối.
Nhưng ta nào chịu buông, cứ thế nhào vào lòng hắn.
“Thẩm cô nương!”
Phó Sách muốn đẩy ta ra, lại không dám dùng sức, mà thân thể đã sớm thay đổi.
Trong lúc nhất thời, kẻ thô kệch như hắn lại trở nên luống cuống không chịu nổi.