Khi ta đoạt lại toàn bộ của hồi môn, cũng đồng nghĩa với việc cắt đứt cội rễ của Hầu phủ, khiến bọn họ rơi vào cảnh khốn đốn.
Phụ nhân ấy, ngay cả ruột thịt của mình còn có thể lạnh lùng bỏ mặc, huống hồ gì là một đứa cháu gái chỉ mang danh nghĩa.
Tô Nhược Vân chỉ là một quân cờ, khi không còn giá trị lợi dụng, sẽ sớm bị ném bỏ không thương tiếc.
Nàng ta cắn chặt môi, gương mặt tràn đầy xấu hổ và căm hận.
Lúc này, Thẩm Lam Nhi đột nhiên cao giọng:
"Còn lắm lời làm gì! Cũng chỉ là một nữ nhân bị bỏ rơi, không ai cần đến! Cút ra xa một chút!"
Lời lẽ cay nghiệt như tát thẳng vào mặt Tô Nhược Vân.
Toàn thân nàng ta khẽ run lên, ánh mắt tràn đầy căm phẫn nhìn ta.
"Ta chỉ tiếc thay cho phu quân và mẫu thân ta mà thôi. Hai người đã đối xử tốt với ngươi đến thế, vậy mà ngươi lại khiến danh tiếng bọn họ mất sạch, thật là đáng tiếc."
Ta khẽ cười, chậm rãi tiến lên một bước.
Tô Nhược Vân theo bản năng lùi về phía sau, đôi mắt mở to đầy hoảng hốt.
Ta cúi xuống, thấp giọng nói bên tai nàng ta:
"Đứa bé trong bụng ngươi, rốt cuộc là từ đâu mà có, tự ngươi biết rõ nhất."
"Bớt trêu chọc ta thì hơn. Lo mà sinh đứa nhỏ này ra, lấy đó làm chỗ dựa, mới là lựa chọn thông minh nhất."
"Bằng không, một khi mất hết mọi thứ, ngươi chẳng còn gì cả."
Tô Nhược Vân giật mình, cả người cứng đờ, vô thức đưa tay ôm lấy bụng mình.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó—
"Véo!"
Một ánh hàn quang xẹt qua không trung.
Ta lập tức tuốt kiếm, vung tay chém thẳng về phía trước!
"Phập!"
Ngay giây sau, trên tầng lầu đối diện, một bóng người ngã xuống, mũi tên xuyên thẳng giữa trán, ngã xuống đất mà không còn lấy một hơi thở.
Ta hờ hững liếc nhìn Tô Nhược Vân, giọng nói lạnh lùng:
"Nếu ta không muốn ngươi sống, thì kết cục của ngươi chính là như vậy."
Tô Nhược Vân ngã ngồi xuống đất, cả người run rẩy, khuôn mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc.
Ta chẳng buồn để ý, cứ thế bước qua nàng ta, tiến thẳng về phía một bóng người đang đứng quan sát từ xa.
Là Thái tử, hôm nay mặc thường phục xuất hành.
Ta chắp tay, cười nhạt:
"Tay của điện hạ quá chậm. Hôm nay xem như ngài nợ ta một ân tình."
17.
Trong gian phòng kín đáo nhất trên lầu trà lâu, ta và Thái tử ngồi đối diện.
Hắn nhấp một ngụm trà, ánh mắt sâu thẳm đánh giá ta, sau đó chậm rãi nói:
"Cố tiểu thư thân thủ thế này, quả không hổ danh nữ nhi tướng môn."
"Chỉ đáng tiếc."
Ta hiểu hắn đang tiếc điều gì.
Hắn tiếc cho phụ thân và huynh trưởng ta, cả đời cống hiến nơi sa trường, đến khi chết đi lại còn phải chịu tiếng xấu.
Hắn cũng tiếc cho ta, một nữ nhi tướng môn, chỉ vì một tờ hòa ly thư, mà bị cả giới quý tộc ruồng bỏ, bị đá văng ra khỏi ván cờ này.
Nhưng ta không hề tiếc.
Ta thản nhiên mỉm cười, rót trà cho hắn, nhẹ giọng nói:
"Cũng không hẳn là đáng tiếc. Dù sao hôm nay, điện hạ đã thiếu ta một món nợ, chẳng lẽ ngài không định trả?"
Thái tử khẽ nheo đôi mắt dài hẹp, trong mắt lóe lên tia hứng thú:
"Cố tiểu thư muốn ta trả thế nào?"
Ta nâng chén trà, từng chữ rõ ràng:
"Rửa sạch thanh danh cho phụ thân và huynh trưởng ta, đồng thời cho ta một chỗ dựa vững chắc."
Hắn bật cười, đưa tay tiếp lấy chén trà, giọng điệu có vài phần nghiền ngẫm:
"Chuyện này không khó. Nhưng ta có một kế sách còn hay hơn."
Ta khẽ nhướng mày:
"Ồ? Điện hạ không ngại nói ra để ta nghe thử?"
Hắn đưa chén trà lên miệng, một hơi uống cạn, sau đó chậm rãi đáp:
"Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, trừ hậu họa ngay từ bây giờ, như vậy cả ta và nàng đều có thể yên tâm."
Lòng ta chợt lạnh, bất giác hít vào một hơi.
Thái tử nói đến mức này, ý tứ của hắn đã quá rõ ràng.
Hắn không định chờ đến khi ngồi vững trên long ỷ, mà muốn ngay từ bây giờ đã cắt bỏ toàn bộ những mối họa trong triều.
Ta siết chặt chén trà trong tay, ánh mắt hơi trầm xuống:
"Sao không đợi đến khi điện hạ đã vững vàng trên cao, rồi từ từ tính toán?"
Thái tử đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt sắc bén như đao, khóe môi mang theo một nụ cười lạnh lùng:
"Dã tâm của Tam hoàng đệ, khiến ta mỗi đêm đều không thể ngủ yên.
"Hắn đã dám hãm hại trung thần lương tướng, thì e rằng hôm nay ta may mắn không chết dưới tay thích khách của hắn, ngày mai cũng sẽ bị hắn dùng thủ đoạn khác ép vào đường cùng."
"Giường của thiên tử, há có thể để kẻ khác thoải mái ngáy ngủ?"
Thái tử muốn, chính là diệt trừ hậu họa từ gốc rễ.
Hắn nhẹ nhàng nâng mi mắt, ánh mắt đầy sắc lạnh lướt qua ta, sau đó chậm rãi chuyển sang những binh sĩ Cố gia đang chờ đợi ngoài sân.
Rõ ràng, hắn đang dòm ngó đến binh quyền trong tay ta.
Hắn cười nhạt, giọng điệu như nửa đùa nửa thật:
"Tiền đồ phía sau cửa Đông cung, Cố tiểu thư có hứng thú chứ?"
Hắn muốn dùng danh phận Thái tử phi, để đổi lấy sự trung thành của ta.
Dẫu sao thì, một nữ nhân đã bị hủy danh tiết như ta, còn có lựa chọn nào tốt hơn việc bước vào hậu viện Đông cung?
Cả thiên hạ đều biết, một khi đã bước vào cửa cung, chính là cá nằm trên thớt, mặc người xẻ thịt.
Ta nhìn chén trà trong tay, đầu ngón tay khẽ vuốt ve vành chén.
Chén trà ấm áp, nhưng lòng ta lại lạnh lẽo vô cùng.
Ta chậm rãi ngước lên, nhìn thẳng vào mắt hắn, khóe môi khẽ nhếch lên, giọng nói nhẹ nhàng nhưng từng chữ lại vô cùng sắc bén:
"Điện hạ cho rằng, thứ ta muốn là một danh phận ư?"
Ta khẽ nhếch môi, nụ cười bình thản nhưng lại nhẹ nhàng nâng mức đặt cược:
"Nếu điện hạ sẵn lòng cho ta mượn mười vạn lượng bạc, vậy ta sẽ không còn gì để lo lắng nữa."
Mười vạn lượng bạc này, chính là số tiền ta cần để vận chuyển một lượng lớn vũ khí vào kinh thành.
Hành động này chẳng khác gì mưu nghịch, mà trong thiên hạ, chỉ có nữ nhi Cố gia từng bị gán danh "phản nghịch" như ta, mới dám làm chuyện như vậy ngay dưới chân thiên tử.
Thái tử khẽ hít vào một hơi, giọng nói trầm thấp:
"Lượng binh khí lớn như vậy, nếu bại lộ, chính là tội danh tru di cửu tộc. Ngươi không sợ sao?"
Ta khẽ nâng chén trà, chậm rãi nhấp một ngụm, giọng nói nhàn nhạt nhưng từng chữ lại nặng tựa ngàn cân: