4
“Tiểu Tống bận rộn lắm, trong đơn vị này có không ít người giỏi chăm sóc, đồng chí trẻ có thể để mắt thêm vài người cũng được.”
Tô Thanh Hà nở nụ cười nhẹ:
“Chúng tôi là thanh mai trúc mã, Đình Niên rất tốt với tôi.”
Ánh mắt những người trong phòng nhìn cô lúc này càng thêm thương xót và đầy cảm thông.
Khi cô bước ra khỏi phòng, tiếng xì xào bàn tán liền vang lên phía sau:
“Thủ trưởng, đại đội trưởng Tống chẳng phải đang quen với đồng chí Từ sao?”
“Anh ta chưa từng nhắc đến chuyện có vị hôn thê, vậy chẳng phải là lừa dối tình cảm sao?”
“Không ngờ Tống Đình Niên lại là loại người như vậy, trước kia tôi còn tưởng anh ta khá đàng hoàng.”
Tô Thanh Hà hít sâu một hơi, cố nuốt xuống nỗi chua xót nghẹn nơi cổ họng.
Quả đúng như cô đoán, khi ở tận quân khu Tương Nam, Tống Đình Niên chưa bao giờ nói với ai về tình hình ở quê.
Kiếp trước, cô từng vài lần nhờ người dò hỏi, nhưng lần nào anh ta cũng chỉ nói đã nộp đơn xin kết hôn, do hoàn cảnh đặc biệt nên chưa được phê duyệt.
Nghĩ tới đây, cơn thù hận trong lòng cô lại dâng lên, không chỉ hận người đàn ông bạc tình, mà còn hận cả bản thân mình vì từng quá ngây thơ.
Lần này, cô đã vạch trần tất cả. Tống Đình Niên… liệu còn giữ được tiếng thơm như xưa?
Vừa thấy Tô Thanh Hà bước ra, Tống Đình Niên đã vội tiến tới:
“Thủ trưởng hỏi em những gì vậy?”
Mùi thơm trên người anh càng nồng hơn lúc trước, đủ để đoán ra hai người kia đã gần gũi tới mức nào.
Tim cô thắt lại, cảm giác nghẹt thở lại ùa về.
Cô nói nhỏ:
“Chỉ là mấy lời cảm ơn, tiện thể nhờ anh đưa em đi báo danh.”
Tống Đình Niên gật đầu thở phào:
“Vậy là tốt rồi. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được nói về quan hệ của chúng ta.”
Cả hai cùng bước ra ngoài. Bất chợt, Tô Thanh Hà hỏi:
“Vẫn chưa hỏi, cô y tá lúc nãy là bạn anh à?”
Tống Đình Niên thoáng cứng người, giọng khẽ khàng:
“Ừm, bạn bình thường thôi. Sao vậy?”
Tô Thanh Hà mỉm cười:
“Không sao, trông cô ấy rất xinh.”
Tống Đình Niên lẩm bẩm: