17.
Ta như người vừa được khai sáng, ngơ ngác nhìn Trường công chúa không nói nên lời.
Nàng thấy vậy, khẽ phất tay áo.
Một thị nữ bưng lên một chiếc hộp nhỏ chạm trổ viền vàng.
Trường công chúa chớp mắt với ta, cười như hồ ly tinh:“Nếu Triệu Khê Hành thật sự không được… thì cũng chẳng thể để bản thân chịu thiệt, đúng không?”“Này, tự mình ra tay, mới mong áo cơm đủ đầy.”
Ta vừa mở hộp ra xem, gò má lập tức đỏ bừng như thiêu.
Vội vàng đóng nắp lại, muốn ném đi, lại bị Trường công chúa nhét thẳng vào tay áo.
Ta giấu như giấu trộm, lén lút cất nó vào tận đáy rương, tim đập thình thịch như trống trận.
Vừa mới thở phào nhẹ nhõm, sau lưng liền vang lên giọng nói trầm thấp quen thuộc:“Cất cái gì vậy?”
Hắn chẳng biết về từ lúc nào, trên người còn vương chút mùi thuốc.
Ta giật bắn người, lắp ba lắp bắp:“Không… không có gì cả!”
Hắn nheo mắt, hiển nhiên là không tin, từng bước tiến lại gần:“Thật sao?”
Rồi vươn tay định mở rương ra xem.
Ta cuống quýt, ngăn cũng chẳng nổi, chỉ đành dùng sát chiêu —hôn hắn.
Tưởng đâu có thể đánh lạc hướng như lần trước, nào ngờ hắn nhanh chóng xoay người làm chủ,
một tay siết lấy eo ta, chủ động đáp lại nụ hôn, còn càng hôn càng sâu.
Đến khi hai người đều mê man, hắn bỗng bế ta bổng lên, mặt mày như viết rõ mấy chữ:"Một trận rửa nhục!"
Và lần này, hắn quả thực không để ta thất vọng.
Ta mềm oặt trong vòng tay hắn, thở còn chẳng ra hơi, đến ngón tay cũng chẳng nhấc nổi.
Hộp nhỏ Trường công chúa đưa, có lẽ là chẳng cần dùng đến nữa rồi.
Phu quân ta không phải không được.
Mà là… quá được.
Thẹn quá, ta ôm mặt.
Chỉ là — ta vui mừng quá sớm.
Vài ngày tiếp theo, Triệu Khê Hành trên người luôn vương mùi thuốc bổ.
Mâm cơm đầy những món như canh thập toàn đại bổ, cao nhân sâm nhung, trứng gà ngâm đương quy...
Uống đến mức ta khô miệng nóng người, thậm chí còn chảy cả máu cam.
Đêm đến càng không yên ổn —
Hắn đêm nào cũng cần mẫn như luyện binh.
Ta vừa thút thít vừa cầu xin tha thứ:“Đừng nữa… phu quân…”
Hắn chỉ nhẹ hôn lên vành tai, giọng khàn khàn dụ dỗ:“Ngoan… thêm một lần nữa thôi. Vì vi phu cảm thấy… vẫn có thể làm tốt hơn…”
“Ưm…”
Ta muốn trốn, nhưng cứ bị hắn kéo về, giam chặt trong lòng, trốn cũng vô ích.
Cuối cùng, không chịu nổi nữa, ta lại chạy thẳng về phủ Trường công chúa.
18.
Trường công chúa thấy sắc mặt ta xanh xao, bước chân lảo đảo, liền cười híp mắt trêu:“Ấy chà, trông cứ như bị yêu tinh hút cạn tinh khí vậy.”
Ta vừa xoa thắt lưng đau nhức, chân còn run rẩy, còn chưa kịp mở miệng than thở, ngoài cửa đã vang lên một trận náo loạn.
Chỉ thấy Triệu Khê Hành giận dữ xông thẳng vào điện:“Điện hạ! Thỉnh người trả lại phu nhân cho thần!”
Thế nhưng, vừa trông thấy hắn, ta sợ đến mức trốn ngay sau lưng Trường công chúa.
Nếu bị bắt về thật… chỉ e sẽ chết không toàn thây trên giường mất thôi!
Ta túm lấy tay áo Trường công chúa, giọng run rẩy:“Điện hạ! Thần phụ không đi! Vạn lần xin người đừng đuổi ta về…”
Thấy ta như vậy, sắc mặt Triệu Khê Hành càng thêm u ám, nghiến răng ken két:“Giang Hàm Nguyệt! Có ta rồi vẫn chưa đủ sao? Ngươi—”
Còn chưa dứt lời, hắn đột nhiên sắc mặt trắng bệch, kế đó liền “phụt” một tiếng — phun ra một ngụm máu tươi.
Cả người hắn loạng choạng, rồi ngã thẳng ra sau.
“Phu quân!!”
Ta hồn bay phách lạc, lập tức nhào đến bên hắn, nước mắt ào ào tuôn như suối:“Điện hạ! Điện hạ mau cứu người!”
Ta còn trẻ thế này, xinh đẹp thế này, sao có thể sớm thành quả phụ được!
Trường công chúa cũng không còn tâm trạng xem kịch, nghiêm túc gọi người truyền thái y.
Thái y nhanh chóng được mời đến, bắt mạch hồi lâu, rồi vuốt chòm râu trắng, từ tốn phán:“Tướng quân… là do thể hư mà ra.”
Thể hư?!
Sắc mặt vốn trắng bệch của Triệu Khê Hành phút chốc đen như đáy nồi.
Còn ta, chỉ hận không thể độn thổ chui xuống đất.
“Phụt—”
Trường công chúa cuối cùng không nhịn nổi, bật cười thành tiếng, vai run lên bần bật.
Thái y lại an ủi:“Tướng quân chớ lo. Thể hư chẳng qua là nhất thời.”“Chỉ cần tiết chế phòng sự, chớ nên tiếp tục dùng những loại thuốc bổ như hổ lang chi dược, an tĩnh điều dưỡng trong bảy ngày, là sẽ khỏi ngay thôi.”