25.
Triệu Khê Hành cúi đầu nhìn nữ tử đang say ngủ trong lòng mình, gương mặt vương chút mệt mỏi, mi tâm vẫn còn vương mồ hôi.
Hắn khẽ đưa tay vén sợi tóc ướt dính bên trán nàng, cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ.
Thực ra, có một chuyện hắn chưa từng nói với nàng.
Ngay từ buổi chiều hôm ấy — cái ngày hắn vô tình nghe thấy tiếng đàn ấy — lúc ngẩng đầu tìm kiếm theo âm luật, hắn đã mơ hồ trông thấy một bóng lưng nghiêng nghiêng.
Sau này, khi nàng trèo lên tường, đôi mắt long lanh nhìn hắn mà nói: “Cưới ta nhé”, hắn đã nhận ra nàng.
Và cũng chính giây phút đó, tim hắn lại đập lệch một nhịp.
Vì động tâm, nên hắn không muốn cư xử qua loa.
Trong buổi yến tiệc đầu xuân, hắn luôn lén nhìn nàng.Ngay cả khi bị trúng dược, thần trí mơ hồ, hắn vẫn theo bản năng chạy về phía có nàng, chỉ hy vọng có thể được gặp nàng.
Hắn hiểu sự bất an trong lòng nàng. Vì vậy, hắn sẽ viết cho nàng một tờ hoà ly thư.
Chỉ để nàng yên tâm.
Nhưng hắn tuyệt đối sẽ không để nàng có cơ hội dùng đến.
Hắn sẽ dùng cả đời mình để khiến nàng vững lòng.Dùng cả đời để nàng có thể thực tâm yêu hắn.
Người trong ngực khẽ cựa mình trong giấc mộng, vô thức rúc vào gần hắn hơn, môi khẽ lẩm bẩm một câu không rõ lời.
Triệu Khê Hành bật cười khẽ, lại cúi đầu hôn lên trán nàng một cái nữa, rồi siết chặt vòng tay ôm lấy nàng.
Từ nay về sau, hắn sẽ không buông nữa.
26.
Khi ta tỉnh dậy, cả người rã rời, mỏi nhừ đến độ chẳng muốn nhúc nhích. Bên cạnh đã vắng bóng người.
Gắng sức ngồi dậy, ta nhìn thấy trên bàn có một phong thư được đặt ngay ngắn.
Chính là tờ hoà ly thư ta từng đề cập — mặt ngoài còn viết rõ rành rành: “Toàn bộ gia sản thuộc về nàng.”
Ta lặng lẽ cất nó vào đáy rương trang điểm, nơi sâu nhất, kín đáo nhất.
Kỳ lạ thay, có nó trong tay, ta lại thấy hoàn toàn yên tâm.
Không còn phải như thuở ở Giang phủ, ngày ngày nơm nớp lo sợ, dè dặt nhìn sắc mặt người khác để sống.
Cuộc sống của ta, trở nên tự do và rực rỡ hơn bao giờ hết.
Ban ngày, ta thường lén đến phủ Trường công chúa, cùng nàng uống trà, tán gẫu chuyện vặt, thỉnh thoảng ngắm vài gã mặt trắng thân hình vạm vỡ mà nàng nuôi dưỡng cho vui.
Ban đêm, ta lại vùi mình trong vòng tay Triệu Khê Hành, đắm chìm trong những khoái lạc ngọt ngào chỉ thuộc về hai người.
Có lẽ vì tâm lý thả lỏng, cộng thêm chút “điểm chỉ” riêng từ Trường công chúa, cùng với những lần ta tự mình “nghiên cứu thực hành”, chuyện chăn gối giữa hai ta ngày một mỹ mãn.
Không ít phu nhân âm thầm kéo tay ta, mặt đỏ tai hồng, rụt rè hỏi xin “bí quyết phòng the”.
Lúc ấy ta mới ngộ ra, thì ra trước khi thành thân, ai nấy đều chỉ được học cách “lấy lòng nam nhân”, mà chẳng ai dạy rằng bản thân nữ nhân cũng cần được vui vẻ.
Vì thế, ta liền tổng hợp lại những gì bản thân trải nghiệm, cộng thêm kinh nghiệm từ nhiều người khác chia sẻ, vẽ vời chú thích rõ ràng, viết thành một quyển nhỏ.
Nào ngờ đâu, quyển “bí kíp” ấy vừa truyền ra, liền bị các quý phụ nhân tranh nhau sao chép, chẳng mấy chốc đã trở thành “tuyệt kỹ khuê phòng” khắp kinh thành.
Hôm ấy, Trường công chúa phe phẩy quạt xếp, ngón tay chỉ lên quyển sách đặt trên bàn, bật cười:
“Hàm Nguyệt a Hàm Nguyệt, ngươi thật sự đã vượt mặt sư phụ rồi. Hiện tại đến cả mấy vị quận vương phi cũng đến phủ ta, năn nỉ muốn có bản chép tay của ngươi kìa!”
27.
Nữ tử kia ánh mắt bỗng sáng rực, vội chạy tới nắm chặt tay ta, giọng gấp gáp:“Đại sư! Xin cứu ta với!”
Nguyên lai vị Lữ cô nương này cũng gặp trắc trở trong chuyện khuê phòng.Khác với ta khi trước, phu quân của nàng tính tình lãnh đạm vô cùng, suốt ngày vùi đầu vào công vụ, đến đêm còn chẳng chịu để nàng ở lại phòng.Thành thân tròn một năm, vậy mà vẫn chưa từng viên phòng.
Nàng khổ não chẳng nguôi, nghe danh ta lan khắp kinh thành, liền tìm đến Trường công chúa cầu kiến.
Ta lắng nghe hết, càng nghe càng khó hiểu:“Nếu là người khác còn đành, chứ Lữ cô nương trời sinh thần lực, hắn có không thuận theo thì nàng cứ… cưỡng chế lấy, cũng chẳng phải không thể đâu.”
“Phụt—”
Trường công chúa suýt sặc trà, muốn ngăn ta nói thì đã muộn.
Lữ cô nương mắt sáng như sao:“Thật… thật có thể sao?”
Ta lại càng khó hiểu hơn:“Ngươi và hắn là phu thê danh chính ngôn thuận chứ?”
Nàng gật đầu lia lịa.
Ta liền nói thản nhiên:“Vậy thì có gì mà không thể?”
Nàng lại nhỏ giọng hỏi:“Nhưng… nếu chàng ấy phản kháng thì sao?”
Ta trầm ngâm giây lát, rồi rút trong tay áo ra một quyển nhỏ:“Đây là quyển 《Thập Bát Thức Trói Buộc》 ta mới sưu soạn gần đây. Hắn mà chống cự, nàng cứ theo sách mà thi triển, không hại người mà hữu hiệu lắm.”