1.
Lúc sát thủ đệ nhất thiên hạ tìm đến cửa, ta vừa mới uống xong viên Nhuyễn Cân Tán do chính tay mình điều chế.
Ta không phải chán sống đến mức tự phế võ công. Chẳng qua, thuốc do chính tay điều chế, tất nhiên phải tự mình thử nghiệm mới biết hiệu quả thế nào.
Kết quả là, dược tính lại mạnh hơn ta tưởng.
Lúc này, ta không biết nên tự hào hay là tuyệt vọng nữa.
Ai mà ngờ được, lại có kẻ có thể phá giải Cửu Tử Nhất Sinh Mê Hồn Trận do ta bố trí bên ngoài chứ?
Người này, nếu không phải đại địch, thì cũng xem như tri âm rồi.
Thôi vậy, chết cũng không oan uổng.
Vậy nên, ta điềm nhiên nói với sát thủ:
"Mặc dù ta biết đao pháp của ngươi cực nhanh, người còn chưa kịp cảm thấy đau đớn đã mất mạng. Nhưng nếu trên cổ bị rạch một đường, chung quy vẫn khiến người khác khó coi.
Ngươi có thể lấy giúp ta một viên dược hoàn trên giá cao nhất không? Uống nó vào, chết đi cũng giống như ngủ say, vừa yên tĩnh, lại không làm tổn hại đến dung mạo."
Sát thủ đệ nhất thiên hạ điềm nhiên nhìn ta, bình thản nói:
"Ta chưa từng nhân lúc người khác gặp nguy mà ra tay."
Ta không bỏ sót ánh nhìn khẽ lướt qua đáy mắt hắn – là khinh thường.
Hẳn là hắn cảm thấy một nam nhân đường đường chính chính, đến lúc chết mà vẫn còn quan tâm đến dung mạo, quả thực đáng cười.
Nhưng oan cho ta quá!
Ta chẳng qua chỉ là nữ tử cải trang mà thôi. Rõ ràng, thuật dịch dung của ta quá thành công, ngay cả sát thủ đệ nhất cũng không nhận ra điều gì khác thường.
Mà nếu hắn đã khinh thường giết ta, thì đương nhiên, ta cũng vui vẻ thoát nạn.
Vì vậy, ta cứ thế yên tĩnh mà ngồi nguyên trên ghế, hai tay thả lỏng hai bên, đầu tựa xuống bàn trong một tư thế vô cùng kỳ quặc.
Ta cũng không muốn như vậy đâu, chỉ trách dược hiệu quá nhanh, vừa uống vào chưa được bao lâu đã khiến người mềm nhũn rồi.
Nhàn rỗi cũng không biết làm gì, ta bèn quan sát người đứng đầu bảng sát thủ – Dạ Vô Thường.
Tương truyền hắn đi lại không dấu vết, muốn người chết vào canh ba thì tuyệt đối không lưu mạng đến canh năm.
Nhưng điều ta hiếu kỳ hơn chính là dung mạo của hắn.
Truyền thuyết nói rằng, chỉ có người sắp chết mới có cơ hội nhìn thấy hắn.
Người này một thân huyền y, tay cầm trọng kiếm, lặng lẽ đứng giữa màn đêm.
Dáng dấp bất phàm, thần sắc lạnh nhạt, hơi thở rét buốt trên người hắn khiến màn đêm càng thêm vài phần âm u.
Ta nheo mắt lại, dung mạo thế này, hà tất phải liếm máu đầu đao mà sống? Chỉ cần nhấc tay ngoắc một cái, sợ là không biết bao nhiêu danh môn khuê tú cam tâm tình nguyện vì hắn mà chết.
Ta thấy hắn nhắm mắt, tựa người vào khung cửa, dưới mí mắt thấp thoáng một bóng mờ, hiển nhiên là có chút mệt mỏi.
Ta khẽ thở dài, nói:
"Dược này nhất thời không thể giải, nếu các hạ đã không giết ta, vậy có thể giúp ta một tay, kéo ta lên giường nằm không? Bằng không, ngày mai ta e rằng sẽ bị đau cổ mất."
Hắn liếc ta một cái, sau đó bước tới, duỗi tay nắm lấy đai lưng ta, nhấc lên như xách một bao tải, quăng thẳng lên giường, rồi quay lại vị trí cũ bên khung cửa.
Không phải ôm ngang, quả thực thô lỗ quá rồi.
Nhưng dù sao nằm cũng thoải mái hơn ngồi, ta vô cùng cảm kích, lại nói:
"Phòng bên cạnh có một gian khách phòng, các hạ lặn lội đường xa, nếu không chê, có thể vào đó nghỉ tạm một đêm."
Thân ảnh sát thủ khẽ động, lặng lẽ hòa vào màn đêm, cửa gỗ gian phòng bên cạnh khe khẽ phát ra tiếng kẽo kẹt, rồi tất cả lại chìm vào tĩnh mịch.
2.
Trời chưa sáng hẳn, gà rừng trong núi đã cất tiếng gáy, kéo ta tỉnh dậy.
Ta vô cùng bực bội, thầm nghĩ nhất định phải dành thời gian xuống núi diệt sạch đám gà này, để sau này có thể ngủ nướng thêm chút nữa.
Phòng bên cạnh trống không, ta đưa tay chạm vào giường, vẫn còn lạnh.
Người này, quả nhiên là bậc vô địch, chưa cần đến tiếng gà gáy đã có thể tỉnh dậy.
Ta bước ra khỏi sân, men theo đường mòn đi vào trong núi.
Ngọn núi ta cư trú này gọi là Thanh Sơn, quanh năm mây mù lượn lờ, thoạt nhìn như tiên cảnh nhân gian.
Bên ngoài núi, phạm vi năm mươi dặm chỉ toàn là hoang mạc, đến một ngọn cỏ cũng khó mà mọc nổi.
Vậy nên có lời đồn rằng đây là bảo sơn, bên trong cất giấu kỳ trân dị bảo.
Nhưng ta đã canh giữ nơi này hơn mười năm, chưa từng thấy có báu vật gì.
Chỉ tiếc thế gian không tin, năm nào cũng có vô số kẻ tìm đến cướp bảo.