14.
Sau khi hồi phục vết thương, sát thủ quyết định xuống núi.
Ta lợi dụng thân phận ân nhân cứu mạng, cuối cùng cũng ép được hắn đồng hành cùng ta.
Ta hớn hở gói mấy bình rượu nhỏ vào tay nải, vui vẻ theo hắn xuống núi.
Dưới thành phố, hội chùa đang vào lúc náo nhiệt nhất.
Ta dọc đường ăn uống no nê, còn sát thủ thì đi phía sau thanh toán tiền.
Xem ra hắn có việc gấp cần làm, đến tối liền đưa ta vào khách điếm, dặn dò mấy câu, sau đó rời đi.
Trước khi đi còn nghiêm túc nhấn mạnh:
"Không được ra ngoài, đặc biệt là không được đến phố Đông."
Ta: Ừ, được thôi.
Nhưng hắn vừa đi khỏi, ta lập tức phá cửa trốn ra ngoài.
Đúng vậy, tên đó vậy mà dám khóa cửa nhốt ta trong phòng!
Ta đeo tay nải, một đường thẳng tiến đến phố Đông.
Phố Đông ban ngày có vẻ yên tĩnh, nhưng đến ban đêm thì lại đèn hoa sáng rực, náo nhiệt như ban ngày.
Hai bên phố toàn là tửu lâu rực rỡ ánh đèn, không khí sôi động.
Hàng trăm vũ cơ Tây Vực, khoác trên người y phục lộng lẫy, đậm mùi phấn son, đứng tụ tập trên các hành lang.
Vừa thấy khách tới, bọn họ chen nhau tiến lên chào mời, mạnh ai nấy kéo.
Mùi hương nồng đậm quá mức, xộc thẳng vào mũi ta, khiến ta hắt xì liên tục.
Ta vội vàng giơ tay cầu xin:
"Các tỷ tỷ, ta chỉ đến để bán rượu thôi, trên người không có ngân lượng đâu."
Nhưng các mỹ nhân lại không dễ dàng buông tha, cười đến uyển chuyển như cành liễu lay động trong gió:
"Tiểu lang quân tuấn tú thế này, không cần bạc cũng được."
Mấy người khác cũng đồng loạt cười duyên mà phụ họa.
Ta đứng đó, suy nghĩ xem có nên lén rắc chút thuốc bột để khiến họ yên tĩnh lại hay không.
Đúng lúc này, một tiếng hắng giọng nhẹ nhàng vang lên, từ trên lầu, một nữ tử tuyệt sắc chậm rãi bước xuống.
Là bà chủ của nơi này.
Nàng chỉ khẽ cười, giọng nói mềm mại nhưng sắc bén:
"Sao thế? Không cần làm việc nữa à? Muốn ngày mai nhịn đói có phải không?"
Chúng nữ tử rõ ràng rất sợ nàng, lập tức tản ra bốn phía, không ai dám dây dưa nữa.
Ta nhanh chóng tiến lên, nở nụ cười lấy lòng:
"Mỹ nhân tỷ tỷ, đây là rượu do ta tự tay ủ, chuyên cung cấp cho tửu lâu. Tỷ thử xem, đảm bảo là hảo tửu đệ nhất thiên hạ!"
Nữ nhân xinh đẹp kia che môi khẽ cười, nhẹ giọng nói:
"Lên đây đi."
Ta mừng rỡ, vội vàng bước lên lầu.
Vừa vén tấm rèm mỏng, một luồng mùi phấn son quen thuộc liền xộc vào mũi.
Mùi này hoàn toàn giống với mùi từ gói bột mà Tri Thâm gửi ta điều tra hôm trước!
Nữ nhân kia tỏ ra vô cùng yêu thích rượu của ta, nhưng sau đó lại sai người mang lên một vò rượu khác để ta thử.
Nàng ta cười nhàn nhạt, nói:
"Nếu ngươi có thể ủ ra hương vị giống như thế này, ta sẽ mua cả hai loại."
Nhưng vừa ngửi thoáng qua, ta lập tức nhận ra trong rượu có một loại độc dược—
Ly Nhân Sầu.
Ta làm như không biết gì, điềm nhiên ngửa đầu uống cạn.
Nhưng chỉ mới vài chén, ta đã cảm thấy đầu óc choáng váng, ý thức mơ hồ dần.
Có tiếng cười nhẹ vang lên, một bàn tay mềm mại nâng cằm ta lên.
"Thật phong nhã tuấn tú… chết như vậy đúng là đáng tiếc."
Nữ nhân nghiêng người, hơi thở mang theo hương hoa tẩm rượu phả nhẹ lên mặt ta.
"Hay là để tỷ tỷ bồi tiếp ngươi một đêm, giúp ngươi làm một phong lưu quỷ nhé?"
Bỗng nhiên—
"Rắc."
Một tiếng động nhỏ vang lên, trên bậu cửa sổ, có một bóng đen vừa đáp xuống.
"Bỏ cái tay bẩn thỉu của ngươi ra."
"Nếu không, ta sẽ bẻ từng ngón một."
Là sát thủ.
Nữ nhân kia sắc mặt lạnh lẽo, ánh mắt tối sầm:
"Dạ Vô Thường, ngươi muốn làm trái đường lệnh sao?"
Hắn không thèm bận tâm, chỉ lãnh đạm đáp:
"Ta sẽ tự mình báo cáo với đường chủ, không cần đến lượt ngươi xen vào."
Nói xong, hắn nhảy xuống, ôm ngang người ta, xoay người rời đi.
Để lại nữ nhân phía sau giận đến nghiến răng, nhưng không dám ngăn cản.
15.
Sát thủ ôm ta suốt dọc đường, nhảy vọt trở lại khách điếm.
Ta không dám hé một tiếng, tiếp tục giả chết như đống bùn nhão.
Hắn ném ta lên giường, nghiến răng nói:
"Cứng đầu như vậy, đáng lẽ phải đánh một trận mới phải."
Ta giật thót, tim đập mạnh.
Hai tay ta bị ghì chặt trên đỉnh đầu, ngay sau đó, hắn cúi người đè lên ta.
Môi ta bỗng cảm thấy một cơn lạnh lẽo, đó là một nụ hôn thật sự.
Nụ hôn này không hề thô bạo, không có chút cưỡng ép, mà là nhẹ nhàng, dịu dàng, như thể đang kể về một câu chuyện lãng mạn nhất thế gian.
Làm người ta run rẩy, làm lòng người xao động.
Nhưng sau đó, lực đạo dần dần gia tăng, nụ hôn trở nên quấn quýt, mạnh mẽ hơn, cuốn ta vào một cơn xoáy hỗn loạn.
Cho đến khi ta gần như không thở nổi, hắn mới nén nhịn mà buông ta ra.
Trước khi tách khỏi, hắn cắn nhẹ lên môi ta, như một sự trừng phạt.
Rồi hắn vùi đầu vào hõm cổ ta, giọng khàn khàn thì thầm:
"Cả đời này, ta không thể nào cưới vợ sinh con."
"Ngươi cũng đừng có mơ tưởng."
"Chúng ta cứ thế này, dây dưa với nhau đi."
Ta: ……
Đây thật sự là cái tên sát thủ lạnh lùng ta quen biết sao?
16.
Lại là cơn ác mộng mịt mờ như sương khói.
Trong mơ, ca ca nắm chặt tay ta, điên cuồng kéo ta chạy trốn.
Ta cúi đầu, thấy đôi chân mình quá ngắn, bàn tay vươn ra quá nhỏ nhắn—
Khoảng ba tuổi.
Xung quanh, kiếm quang lạnh lẽo, từng ám vệ liều chết cản hậu, nhưng từng người từng người một lần lượt ngã xuống.
Bật thúc, thân tín của phụ thân, liều mạng mở đường cho bọn ta rút lui.
Cuối cùng, khi đến bờ vực, chúng ta không còn đường nào để đi nữa.
Kẻ địch giương cung, bao vây xung quanh.
Nhưng nhảy xuống vực vẫn còn một con đường sống.