1.
Ta nhìn hắn nằm trên giường, bàn tay run rẩy khẽ lần mò trên tấm chăn, gương mặt đỏ bừng đầy gượng gạo, không khỏi khẽ thở dài.
Ta bước đến, dìu hắn ngồi dậy. Đôi môi hắn cắn chặt đến bật máu, thân thể run rẩy kịch liệt.Dược lực đang hành hạ, chắc chắn khiến hắn sống không bằng chết.
Đại sư huynh của ta từng là thiên tài hiếm thấy trong tu chân giới, vậy mà lúc này lại còn chẳng bằng một phế nhân.
Khoảng một tháng trước, hắn xuống núi xử lý việc gì đó. Khi trở về thì toàn thân đẫm máu, đôi mắt đã vĩnh viễn mất đi ánh sáng.Điều đáng sợ nhất chính là nội đan bản mệnh cũng tan biến không còn.
Từ đỉnh cao vinh quang rơi thẳng xuống vực sâu, tất cả chỉ trong một đêm.
Sư tôn thương hắn nhất, lo hắn nghĩ quẩn mà tìm đến cái chết, mới phái ta – một kẻ gần như phế vật – đến chăm sóc.Khi ta hỏi vì sao, sư phụ chỉ đáp:“Nếu để những sư huynh đệ khác đến, sẽ chỉ khơi gợi vết thương lòng của đại sư huynh, càng khiến nó thêm đau khổ.”
Hóa ra, phế vật cũng có cái hữu dụng riêng của nó.
Thế nhưng ta mới đến ngày thứ ba thôi! Vậy mà tên hái hoa tặc đáng chết kia đã phá kết giới, mò được đến tận nơi sơn cốc ẩn mật này!May mà ta, kẻ chẳng có chút bản lĩnh, lại nhờ may mắn mà đuổi được hắn đi.
Còn bây giờ, vấn đề khó nhằn trước mắt — phải làm gì với vị sư huynh đang trúng xuân dược đây?
“Sư muội, muội đi đi.” Hắn hoảng hốt đẩy ta ra, giọng khàn đục, “Ta sợ… không thể khống chế nổi bản thân.”
Đôi mắt mù lòa của hắn đỏ ngầu, nước mắt tràn ra nơi khóe mi, gương mặt vẫn đẹp đẽ đến mức khiến tim ta siết lại.
“Sư muội, không sao đâu. Dù ta có chết, ta cũng sẽ nói rõ… rằng chuyện này không liên quan gì đến muội.”
Hắn bỗng ho ra một ngụm máu, nở nụ cười yếu ớt, bi thương đến tận cùng.
Với năng lực của ta, dẫu có lập tức về thỉnh sư tôn đến, hắn cũng không thể cầm cự được nữa.
Ta cắn răng, lòng dậy sóng — cứu một mạng người, còn hơn xây bảy tòa bảo tháp.
Một tay ta tháo đai lưng, tay kia run rẩy cởi y phục cho hắn.Hắn nửa tỉnh nửa mê, yếu ớt đặt tay lên tay ta, giọng nói đứt quãng:“Sư muội, đừng… Ta không muốn muội phải hy sinh vì một phế nhân như ta…”
Cuối cùng y phục cũng đã cởi xong.Dù đã từng chăm sóc thân thể hắn những ngày qua, ta vẫn đỏ bừng mặt khi đối diện với hình hài này.
Ta nắm chặt lấy cánh tay hắn, ép bản thân không được do dự, chỉ muốn nhanh chóng giải quyết mọi chuyện.
“Sư huynh, đừng lo. Giải được độc này rồi… huynh sẽ bình phục thôi.”
Có lẽ vì trúng độc quá nặng, lời từ chối của sư huynh chỉ còn là lý trí yếu ớt, trong khi thân thể lại phản bội chủ nhân.
“Sư muội… đừng…”Bàn tay nóng bỏng của hắn vô thức siết lấy eo ta, nhiệt độ như lửa cháy khiến cơ thể ta run rẩy, nửa muốn né tránh, nửa lại bị cuốn theo.
Ta khẽ gọi: “Sư… sư huynh…”Trong đầu biết rõ, nhưng lúc này đối diện, tim ta lại loạn nhịp, hơi thở gấp gáp, chẳng còn cách nào giữ bình tĩnh.
Đôi môi hắn mang theo mùi rượu nhàn nhạt, xen lẫn vị máu tanh, khẽ áp xuống. Trời đất như chao đảo, khiến ta chỉ còn cảm giác lặp đi lặp lại, toàn thân mềm nhũn, vô lực chống cự.
Trong sự hoảng loạn và e sợ, ta vô thức xoay người, muốn thoát đi. Nhưng chưa kịp rời khỏi giường, eo đã bị kéo chặt lại.Ánh mắt mù lòa kia, dẫu chẳng còn ánh sáng, lại vẫn ánh lên một sự mãnh liệt khiến tim ta thắt chặt.
Ta nhìn xuống đôi tay bị đai lưng giữ chặt, lòng tràn đầy bất lực. Tiếng tim đập dồn dập bên tai, mồ hôi ướt đẫm sống lưng.Trong khoảnh khắc, ta nhắm mắt lại, thì thầm như an ủi chính mình: “Sẽ nhanh thôi…”
“Sư muội…”Hắn cúi đầu, dùng bàn tay run rẩy lau đi giọt lệ nơi khóe mắt ta, giọng trầm khàn đầy xót xa:“Khóc thành thế này… ta tình nguyện thay muội chịu hết đau đớn.”
Lời ấy khiến lòng ta rung động, nhưng nước mắt lại càng không ngừng tuôn rơi.Không ai từng nói cho ta biết, hóa ra nỗi đau này lại sâu tận cốt tủy như vậy.
Đêm ấy dài dằng dặc, ta chỉ nhớ bản thân cuối cùng kiệt sức, nửa tỉnh nửa mê, chìm vào giấc ngủ.
2.
Ta ngất đi rất lâu, đến mức ta còn mơ thấy lúc mình lần đầu tiên lên núi.
Từ khi mẫu thân qua đời, phụ thân ta cưới một di nương mới. Không đến hai năm, nghe lời di nương, phụ thân đã gửi ta đến đây.
Thực ra, ta không trách phụ thân. Ở đây, ta còn vui vẻ hơn ở trong phủ.
Các sư huynh sư tỷ đều yêu thương ta.
Hơn nữa, ta còn gặp được người mà ta thầm yêu.
Tư chất của ta bình thường, làm gì cũng rất khó khăn.
Nhưng người ta thích lại như vầng trăng sáng trên trời, từ khi còn trẻ đã nổi bật xuất chúng.
Ta nghe sư thúc và sư tôn nói rằng, huynh ấy là thiên tài tu tiên hiếm có.
Có thể lĩnh hội được những huyền cơ sâu sắc giữa trời đất, có lẽ sẽ vượt qua thiên kiếp để phi thăng Tiên giới.
Ta suy nghĩ một hồi, quyết định giấu kín mối tình này trong lòng.
Nhưng đến cuối cùng, ta lại mơ thấy cảnh huynh ấy, Lưu Phù Phong, rời Thái Hư Tông và phi thăng thành công trong ánh sáng vàng rực rỡ.
Ta ở phía sau, cố đuổi theo huynh ấy nhưng mãi không thể đuổi kịp.
Trong gió bốn bề vang lên tiếng chia ly vĩnh viễn. Ta biết, cả đời này có lẽ ta sẽ không bao giờ gặp lại huynh ấy.
“Lâm Lang.”
Ta đang khóc, bỗng cảm thấy có ai đó ôm mình vào lòng, hương thơm quen thuộc ngập tràn trong mũi.
“Mơ thấy gì thế?” Đối phương cười khẽ, tâm trạng có vẻ rất tốt. “Trong mơ có ta không?”
“Há miệng ra, uống chút nước đi.”
Ta nuốt từng ngụm nước mát lạnh, lập tức cảm thấy cổ họng khô rát được xoa dịu rất nhiều.
Uống thêm một ngụm nữa, ta mới mở mắt, ánh sáng chói lòa làm ta đưa tay che mắt lại.