10
Bởi vì thời gian cấp bách, ta cùng với đại sư huynh nhanh chóng lên đường, không dám trì hoãn. Ngày hôm đó, chúng ta đã khởi hành tiến thẳng về phía Quy Hư.
Tương truyền rằng ở phía đông của Bột Hải, cách xa không biết bao nhiêu dặm, có một vực sâu không đáy, nước chảy đến đó không ngừng nhưng chẳng bao giờ dâng cao. Nơi ấy được gọi là Quy Hư – vực sâu tận cùng của thế gian.
Điều kỳ diệu là trong Quy Hư, nước từ khắp nơi trên thế gian đều đổ về, nhưng nước trong Quy Hư lại không hề vơi đầy. Chính vì vậy, nơi đây được coi là ranh giới tận cùng của thế giới, cũng là nơi ẩn chứa vô số huyền bí.
Quả Kỳ Lân mà chúng ta tìm kiếm lại mọc trong Quy Hư.
Do tu vi của ta chưa đủ, không thể phi kiếm mà đi, may nhờ đại sư huynh đã khôi phục được thực lực, nhanh chóng mang ta đến nơi chỉ trong vòng một ngày.
Nhưng cũng chỉ trong một ngày ngắn ngủi, trên gương mặt vốn mịn màng không chút tì vết của huynh đã bắt đầu xuất hiện những nếp nhăn nhè nhẹ.
Thời gian còn lại không nhiều, chỉ còn sáu ngày mà thôi.
“Lâm Lang, sao tay muội lại run thế này?”
Ta cố gắng mỉm cười, nắm lấy tay huynh thật chặt: “Đại sư huynh, huynh có biết quả Kỳ Lân mọc ở đâu không?”
Huynh khẽ vuốt mái tóc ta, gương mặt thanh tú mang theo vẻ bình thản: “Đừng vội, chúng ta vừa đến Quy Hư mà thôi. Hôm nay đã vất vả rồi, nghỉ ngơi một đêm, sáng mai hẵng tìm cũng chưa muộn.”
Không lay chuyển được ý huynh, ta đành lẽo đẽo theo sau, bước chân chậm rãi tiến vào sâu trong.
Quy Hư tràn ngập những gốc đào, cành lá chen chúc, đào nở rộ, tỏa hương thơm dịu nhẹ phảng phất trong không khí.
“Đại sư huynh, vì sao bên bờ biển lại có nhiều cây đào như vậy?”
Cảnh tượng trước mắt thực kỳ lạ, giữa đại dương mênh mông lại hiện lên một rừng đào bất tận, rực rỡ vô cùng.
“Tương truyền rằng Quy Hư còn là cánh cổng dẫn vào Minh giới. Nơi đào mọc ven biển chính là điểm giao thoa giữa hai giới. Mà rừng đào này chính là dấu hiệu.”
Huynh nắm lấy tay ta, từng bước dẫn ta đi sâu vào: “Lâm Lang, nơi này là địa phận chưa ai thăm dò, vô cùng nguy hiểm. Để an toàn, muội nhất định phải luôn ở bên cạnh ta, không được rời xa nửa bước.”
Nhìn bóng dáng cao lớn của huynh phía trước, lòng ta khẽ rung động. Ta gật đầu, đáp lời: “Được.”
Mãi mãi không chia lìa, phải không?
11
Đi chưa bao lâu, cả hai đã tìm được một bãi đất trống, chúng ta liền dừng chân nghỉ ngơi.
Có lẽ do hành trình mệt nhọc, đại sư huynh đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Ta lấy từ trong túi trữ vật ra một chiếc gối lụa, định đưa cho huynh thì phát hiện huynh đã nằm nghiêng mà ngủ, hơi thở đều đặn.
Dẫu mái tóc đã bạc trắng, dung mạo ấy vẫn đẹp đến nao lòng. Tựa như tất cả vẻ đẹp của trời đất đều hội tụ nơi chân mày khóe mắt của huynh.
Tim ta không kìm được mà đập nhanh hơn.
Nhưng nghĩ đến thời gian cấp bách, chỉ còn sáu ngày để tìm ra quả Kỳ Lân và mang về nộp cho Ma Tôn, lòng ta lại trĩu nặng.
Đêm ấy, ta chẳng thể nào chợp mắt.
Đành đứng dậy, vừa canh gác vừa ngắm nhìn cảnh vật xung quanh.
Thế nhưng, chẳng biết từ lúc nào, đầu óc ta trở nên mơ hồ, thân thể nhẹ bẫng, ý thức như rơi vào cõi mê.
Chỉ cảm nhận được một đôi tay chạm nhẹ vào mái tóc, lướt xuống gò má, rồi dừng lại ở eo.
Một cảm giác ấm áp mơ hồ, hơi thở nóng hổi, và một nụ hôn cuồng nhiệt kéo ta vào vòng tay dịu dàng ấy.
Ta cố gắng mở mắt, nhưng khi nhìn rõ người trước mặt, ta liền thốt lên đầy kinh ngạc:
“Đại sư huynh!”
Tiếng gọi làm ta choàng tỉnh. Quay lại, ta thấy huynh đang đứng quay lưng, tay ngắt lấy một cành đào.
Nhất thời ta á khẩu, đây chẳng lẽ chỉ là một giấc mơ?
Chẳng lẽ ta đã làm một giấc mộng xuân, lại còn với người đang thản nhiên nở nụ cười kia?
Ta đúng là không bằng cầm thú!
“Đại sư huynh, huynh hái đào làm gì vậy?”
Huynh nghiền nát một cánh hoa đào trong tay, đáp: “Hoa đào ở đây có tác dụng gây ảo giác, làm người ta nhìn thấy khao khát thầm kín nhất trong lòng. Lâm Lang, đêm qua muội có mộng thấy điều gì không?”
Mặt ta lập tức đỏ bừng, cúi đầu không dám nhìn thẳng vào mắt huynh, lúng búng trả lời:
“Không… không có gì.”
Huynh nhìn ta một lúc, ánh mắt thoáng ý cười: “Thật vậy sao?”
Rồi huynh chỉ tay về phía trước, giọng trở nên nghiêm trọng: “Nhưng con đường phía trước có lẽ còn nhiều nguy hiểm hơn. Nếu đã đi, thì phải chấp nhận một đi không trở lại.”
Ta vội vàng nắm lấy tay huynh, ánh mắt tràn đầy quyết tâm: “Nếu là như thế, ta nguyện đi cùng huynh, không hối hận.”
Huynh cúi đầu, vẻ mặt có chút đau lòng, chậm rãi đáp: “Ta đã già rồi.”
Ta lặng người, nhìn thấy huynh chỉ tay về phía mép nước: “Ta vừa nhìn thấy bóng mình phản chiếu dưới nước. Lâm Lang, ta có phải đã trở nên rất xấu xí không?”
Chưa từng nghĩ đến việc đại sư huynh lại để tâm đến dung mạo của mình.
Huynh cúi đầu, thần sắc bi thương, ánh mắt thoáng qua nỗi buồn sâu thẳm:“Không còn ai yêu ta nữa.”
Lưu Phù Phong từ trước đến nay luôn như một thanh đao dịu dàng. Chỉ nhìn dung mạo và cách nói chuyện của huynh, ai cũng nghĩ rằng huynh là một công tử nho nhã của thế gia.
Thế nhưng, khi thật sự tiếp xúc, người ta mới biết, huynh kiên cường tự tin, mọi sự đều nhìn thấu rõ ràng, hiếm khi vì điều gì mà tự ti hay nhút nhát.
Vậy mà giờ đây…
Lòng ta đau nhói, không kìm được mà ôm chặt lấy huynh:
“Sư huynh, ta sẽ yêu huynh, sẽ trân trọng huynh. Ta thật lòng yêu huynh.”
Huynh cúi mắt, hỏi khẽ:
“Bất kể ta có biến thành bộ dạng gì?”
Ta gật đầu thật mạnh:
“Dù huynh có trở thành thế nào, ta cũng không thay đổi.”
Cuối cùng, huynh vươn tay nhẹ nhàng vuốt má ta:
“Lâm Lang, nói thì phải giữ lời. Nếu lời này là dối lòng…”
“Người phụ bạc giai nhân chính là lừa trời. Nếu lừa trời, sẽ bị tru diệt, thân chết đạo tiêu. Mà nếu giai nhân phụ người, ấy là trái ý trời, bị xóa tên khỏi ba giới, vĩnh viễn không được luân hồi.”
Những lời thề này của ta có thể coi là cực kỳ độc địa, cuối cùng cũng đổi lại được một nụ cười đẹp như ánh mặt trời của huynh.
12
Quy Hư cảnh tượng biến hóa khôn lường.
Vừa giây trước còn là rừng đào nở rộ, sóng yên biển lặng, giây sau đã là tiếng sấm ầm ầm, sóng lớn ngút trời.
Những con sóng cuộn trào cao đến hàng trăm trượng, cuốn phăng toàn bộ rừng đào, chỉ để lại mặt biển mênh mông vô tận.
Giữa cơn sóng dữ, ta ôm chặt một thân cổ thụ, tay còn lại gắng sức nắm lấy đại sư huynh Lưu Phù Phong.
Gương mặt huynh ấy trắng bệch, đôi má hóp sâu, dung mạo từng lẫy lừng nay đã đầy nếp nhăn, tựa một lão nhân cõi sắp tàn.
Đây đã là ngày thứ năm chúng ta đặt chân vào Quy Hư.
Tuổi thọ huynh giảm nhanh chóng, giờ đây trông huynh như một người bước vào tuổi lục tuần. Đến cả tiên thuật cũng vì thân thể này mà không thể thi triển.
“Lâm Lang, buông tay đi!”
“Ta không muốn!”
Ta cắn chặt môi, nước mắt lớn từng giọt rơi xuống.
“Được yêu muội trong khoảnh khắc ngắn ngủi cuối đời, ta đã mãn nguyện rồi.”
“Ta không muốn!”
Huynh cười, nhưng nụ cười ấy tràn đầy bi thương:
“Lâm Lang, cảm ơn muội đã luôn đối xử tốt với ta, thậm chí còn ép lòng mà tự lừa dối bản thân.
“Ta biết, người muội thật sự yêu luôn là Mộ Triều sư đệ, vậy nên hãy buông tay.”
“Chỉ cần muội còn nhớ đến ta, thế là đủ rồi.”
Ta khựng lại, rồi chậm rãi đáp lại:
“Đại sư huynh, giữa ta và Mộ Triều chỉ là tình đồng môn. Người ta yêu từ trước đến nay chỉ có huynh.”
Lưu Phù Phong nhíu mày, rồi khẽ nói:
“Nói dối. Ba tháng trước, ngay trước sinh thần ta, chính tai ta nghe muội nói với đệ ấy rằng muội muốn kết thành đôi với đệ ấy.”
Dẫu lúc này không phải thời điểm lý tưởng để giải thích, nhưng thấy huynh ấy đau lòng đến vậy, ta không đành lòng.
“Ta và tam sư huynh chỉ diễn một đoạn trong thoại bản, để chúc mừng sinh thần huynh.”
“Hôm đó huynh đột nhiên biến mất, khi trở về thì vừa mất đi thị lực, lại chẳng còn tu vi.
“Đại sư huynh, ta thật lòng yêu huynh. Nếu huynh chết, ta cũng không sống nổi.”
Huynh nghe xong, mắt đầy kinh ngạc, lẩm bẩm hồi lâu:
“Thì ra là thế… là lỗi của ta…”