1
Trương Tuần ngoại tình, đến mức ai ai cũng biết.
Khi đưa th/i th/ể vào nhà xá/c, tôi mới xem được đoạn video đầy đủ.
Cả hai mặc áo đôi, Tần Vãn Vãn dáng người nóng bỏng, lại còn diện kiểu khoét ngực, mồ hôi nhễ nhại càng làm ngũ quan cô ta thêm mị hoặc.
Ngay cả đồng nghiệp tôi cũng không nhịn được mà buông lời mỉa mai:
“Cũng chẳng trách bị quay lại, người ta thì dốc sức chạy, còn hai người này tay trong tay, sóng bước về đích. Thêm khoảng cách tuổi tác rõ ràng, không quay họ thì quay ai?”
Tôi không phải chưa từng thấy ảnh nóng bỏng hơn.
Nhưng cái kiểu ngang nhiên khoe khoang dưới ánh mặt trời ấy, lại cứ như dao đâ/m vào tim tôi.
Biến cố xảy ra trong khoảnh khắc.
16:25, khi chỉ còn một bước nữa là cán đích, Trương Tuần bỗng đổ gục.
Mặt trắng bệch như tờ giấy, cả người co rút lại như con tôm, run lẩy bẩy dưới đất.
Tần Vãn Vãn hoảng loạn lao đến, lay mạnh anh ta:
“Anh ơi, đừng dọa em mà!”
Khoảng thời gian vàng để cứu người bị ngưng tim là từ 4 đến 6 phút.
16:30, đúng phút thứ năm sau khi ngã xuống,
Tôi — bác sĩ theo đoàn — phá đám đông chạy tới hiện trường.
2
Tôi chế/t lặng tại chỗ.
Cơn giận trào lên tận đỉnh đầu, nhưng là bác sĩ, tôi không có quyền chọn bệnh nhân.
Dù là ai đi nữa, tôi cũng phải cứu.
“Báo xe cấp cứu, mang AED lại đây!”
Tôi quỳ một gối xuống đất, nhanh chóng bắt mạch cổ anh ta — gần như không còn nhịp.
“Giải tán đám đông!” tôi ra lệnh.
Tôi đặt tay lên ngực anh ta, bắt đầu ép tim.
Ngày cưới, chính nơi này, anh ta từng thề sẽ đối tốt với tôi cả đời.
Cơ thể Trương Tuần khẽ nảy lên theo nhịp ép của tôi, cổ họng bật ra những tiếng khò khè.
Có lẽ anh ta đang cố gắng cầu cứu.
Tôi vừa đau vừa giận, nhưng vẫn gào lên:
“Anh ơi, yên tâm đi, em nhất định sẽ cứu được anh!”
Trong lúc hỗn loạn, tôi cảm nhận được trái tim Trương Tuần ngừng đập trong tay mình.
Sau đó, cảnh sát mời tôi đến lấy lời khai.
Người đến không phải nhân viên bình thường, mà là đội trưởng đội trọng án thành phố — Đội trưởng Đường.
Người này nổi tiếng phá án giỏi, suy nghĩ tinh tường.
Họ nghi ngờ tôi ư?
3
“Bác sĩ Trang, hôm nay đến hiện trường đúng lúc thật đấy nhỉ?”
Người ta chế/t, lại chính là chồng ngoại tình, còn tôi thì trùng hợp là bác sĩ trực ban — hai chuyện này quá dễ khiến người ta suy diễn.
Tôi mệt mỏi lắc đầu: “Không phải trùng hợp.”
“Tôi là thành viên đội chạy của các bác sĩ thành phố, còn tham gia trước cả khi Trương Tuần bắt đầu chạy marathon.
Tôi hầu như đều có mặt ở các giải trong thành phố, anh có thể kiểm tra lại.”
“Trương Tuần nói với tôi là anh ấy phải tăng ca, tôi không hề biết anh ấy sẽ đến.”
Đội trưởng Đường cười mà như không cười:
“Thế thì trùng hợp thật đấy. Anh ta xảy ra chuyện, lại đúng ngay đoạn đường cô phụ trách.”
“Anh nghi tôi cố tình kéo dài thời gian sao?”
Đèn trong phòng thẩm vấn sáng rực, khiến mắt tôi đau nhức.
Lòng tự trọng của một bác sĩ bị giẫm đạp, tôi chỉ có thể nghẹn ngào lên tiếng:
“Lúc tôi tới nơi, mới biết người gặp chuyện là Trương Tuần.”
“Chặng cuối 10km có hai bác sĩ trực. Khi nhận được tín hiệu cấp cứu, tôi còn phải đi lấy AED — máy sốc tim.”
Từ lúc nhận tin đến lúc chạy tới hiện trường, tôi tranh từng giây từng phút.
“Tôi chưa từng phụ lòng bất kỳ bệnh nhân nào, kể cả khi người đó là chồng đã phản bội tôi.”
Có tình nguyện viên, vận động viên, cả camera đều có thể làm chứng cho tôi.
Khi tôi được dìu ra ngoài, nữ cảnh sát trẻ thì thào:
“Sếp, anh thấy chuyện này là trùng hợp thật à?”
Đội trưởng Đường nói khẽ, đầy ẩn ý:
“Nhớ vụ xả súng hai năm trước của đội hai không?
Mảnh đạn găm vào hộp sọ, cực kỳ nguy hiểm, mà người mổ chính, chính là Trang Minh Minh.”