1.
Ta là nha hoàn thân cận của Tiểu hầu gia Tạ.
Hắn luôn đối xử với ta có phần đặc biệt hơn so với người khác.
Phu nhân may y phục mới, phần vải dư thừa hắn sẽ cắt ra, đưa cho ta may một bộ váy áo đẹp đẽ.
Mỗi khi xuất môn du ngoạn, bắt gặp vật gì mới lạ, hắn luôn nhớ mang về cho ta, để ta mở mang tầm mắt, thấy được thế giới ngoài kia rộng lớn thế nào.
Ngay cả điểm tâm trong cung, hắn cũng lén giữ lại hai miếng cho ta, rồi thúc giục ta mau ăn hết, tránh để người khác phát hiện.
Khi ta bị sặc, hắn sẽ nhẹ nhàng vỗ lưng giúp ta, khóe môi thấp thoáng ý cười:
"Ăn chậm thôi."
Ta luôn nghĩ rằng, hắn đối với ta khác biệt.
Ngay cả phu nhân cũng từng nói, muốn tác thành ta và Tiểu hầu gia.
Những dấu hiệu ấy khiến ta sinh ra tâm tư không nên có.
Thế nhưng lúc này đây, nhìn vào bức họa trong mật thất, nhìn dung mạo kia giống ta đến bảy tám phần, ta mới hiểu vì sao hắn lại đối xử đặc biệt với ta như vậy.
Trong tranh là một nữ tử vận cung trang tinh xảo, nụ cười dịu dàng, ánh mắt trong veo như nước.
Ta mơ hồ đoán được nàng là ai.
Là Chiêu Nguyên công chúa – người được Hoàng thượng sủng ái nhất hiện nay.
Ta tuy ít khi bước ra khỏi hầu phủ, nhưng cũng từng nghe các nha hoàn bàn tán.
Ta và Chiêu Nguyên công chúa, dung mạo có vài phần tương tự.
Hầu phủ dường như rất kiêng kỵ lời đồn này, lúc ấy đã nghiêm trị một nhóm nha hoàn thích ngồi lê đôi mách, ngay cả ta cũng suýt bị liên lụy.
Phu nhân vốn định bán ta ra ngoài, nhưng chính Tiểu hầu gia đã cầu xin, khiến phu nhân thu lại ý định ấy, giữ ta ở lại.
Nhưng đồng thời, ta cũng bị hạn chế, không được bước chân ra khỏi hầu phủ.
Ta luôn cho rằng Tiểu hầu gia đối xử đặc biệt với ta là vì trong lòng hắn có ta.
Không ngờ, chỉ vì… ta có dung mạo giống với Chiêu Nguyên công chúa.
"Keng"
Một âm thanh đột ngột vang lên kéo ta trở về thực tại. Ta vội vàng dời ánh mắt khỏi bức họa của Chiêu Nguyên công chúa.
Tối nay trong cung có yến tiệc, tính theo thời gian, Tiểu hầu gia hẳn cũng sắp trở về rồi.
Ta vội lau đi nước mắt trên mặt, nhanh chóng bước ra khỏi mật thất.
Tiểu hầu gia đã sai người trở về báo trước, nói rằng hắn uống không ít rượu trong yến tiệc, đầu đau như búa bổ, dặn ta chuẩn bị canh giải rượu.
Ta nấu xong liền bưng tới. Nhìn bút mực trên thư án đặt lộn xộn, ta tiện tay thu dọn lại.
Không ngờ, trong lúc vô ý chạm trúng giá bút, một cơ quan bí ẩn bị kích hoạt, cửa mật thất đột ngột mở ra.
Ta vừa bước ra, còn chưa kịp đóng cửa mật thất thì đã chạm mặt Tiểu hầu gia vừa trở về.
Tim ta thoáng chốc rối loạn.
"Tiểu hầu gia… ngài, ngài về rồi."
Tiểu hầu gia hai má ửng đỏ vì men rượu, ánh mắt có phần mơ màng, nghe tiếng ta thì chậm rãi gật đầu.
Ánh mắt hắn dừng trên người ta, dịu dàng đến mức như thể có thể vắt ra nước.
Hắn khẽ mở môi, gần như thì thầm:
"Công chúa…"
Tâm ta chấn động.
Đột nhiên ta nhớ tới
Nữ tử trong bức họa mặc một bộ cung trang màu vàng nhạt, mà hôm nay, váy áo ta mặc cũng chính là màu vàng nhạt ấy.
Hắn… đã nhận nhầm ta thành công chúa.
Nhận thức này khiến lồng ngực ta như bị đè nặng, hơi thở trở nên gấp gáp.
Nhưng ta vẫn cố gắng trấn định, lặng lẽ tiến lên một bước, chắn trước tầm mắt Tiểu hầu gia, xoay giá bút trở về vị trí cũ.
Cánh cửa mật thất phát ra tiếng cọt kẹt, từ từ khép lại.
Ta kéo lấy Tiểu hầu gia, dìu hắn đến bên giường, nhẹ nhàng đẩy hắn ngồi xuống.
"Tiểu hầu gia hẳn đã mệt rồi, mau nghỉ ngơi sớm đi."
Ta xoay người định rời đi, nhưng Tiểu hầu gia đột nhiên nắm chặt cổ tay ta.
"Đừng đi, công chúa điện hạ."
Một tiếng "công chúa điện hạ", như mũi ngân châm sắc bén đâm thẳng vào tim ta.
Chưa kịp giãy ra, Tiểu hầu gia đã mạnh mẽ kéo ta vào lòng.
Hắn ôm chặt lấy eo ta, cằm tựa lên bờ vai ta, giọng điệu lại có chút tủi thân.
"Canh giải rượu của ta đâu?"
Hơi thở nóng rực của hắn phả lên cổ ta, khiến sống lưng ta tê dại.
"Trên bàn, ta bưng qua cho ngài."
Cằm hắn khẽ cọ nhẹ lên vai ta, giọng điệu ngoan ngoãn:
"Được."
"Ngài... thả ta ra."
"Không thả."
Ngược lại, hắn còn ôm ta chặt hơn.
"Ngài không thả ta ra, ta sao có thể mang canh tới cho ngài?"
"Vậy ta không uống nữa."
Hắn nghiêng đầu, khẽ cọ vào cổ ta, đôi môi mỏng vô tình lướt qua da thịt, hơi ấm lan tràn, khiến nhiệt độ trong phòng dường như tăng cao.
"Công chúa điện hạ, ngay cả nàng cũng không thương ta nữa sao?"
Giọng hắn đầy vẻ uất ức.
Tim ta thắt lại, ta đẩy mạnh hắn ra.
"Ta không phải!"
Hắn bỗng hoảng hốt, lập tức lao tới ôm chặt ta, như thể muốn giam ta vào trong lòng.
"Nàng thương ta đi, thương ta một chút, được không?"
Hắn bắt đầu đặt những nụ hôn vội vã, rối loạn lên ta.
Ta cự tuyệt, giãy giụa, nhưng sức lực của ta chẳng thể nào chống lại hắn.