10.
Rất nhanh, phụ hoàng đã triệu kiến quân chủ Bắc Nhung.
Ta cũng theo đến ngoài Ngự Thư Phòng.
Sắc mặt A tỷ không tốt lắm, ta muốn hỏi có chuyện gì, nhưng lại ngại có quá nhiều người ở đây.
Khi Tạ Duẫn bước ra, hắn hướng A tỷ hành lễ:
"Chiêu Nguyên công chúa, Hoàng thượng tuyên người vào."
A tỷ hít sâu một hơi, nhấc chân bước vào.
"A tỷ..."
Ta đưa tay ra, nhưng lại bị Tạ Duẫn ngăn lại.
Hắn lắc đầu với ta.
Ta hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì?"
Tạ Duẫn đáp: "Mấy ngày trước nhận được mật báo, quân chủ Bắc Nhung vừa tuyên chiến, vừa lẻn vào Thượng Kinh giả dạng trà trộn. Ta đoán hắn sẽ vào cung tìm Chiêu Nguyên công chúa, vì thế vẫn luôn ở trong cung dò xét.
Để tiện tra xét và bảo vệ công chúa, ta đã thỉnh cầu Hoàng thượng phong làm giảng sư của Hoàng Gia Học Viện."
Tim ta khẽ động, không chỉ đơn giản là tiện dò xét thôi đâu…
Quả nhiên, Tạ Duẫn cười rạng rỡ:
"Những ngày qua, Thời Tự và ta ở chung cũng khá hòa hợp."
Ta lùi mạnh một bước, nghiến răng:
"Hầu gia, xin tự trọng!"
Bảo sao dạo gần đây hắn không dây dưa với ta nữa, hóa ra là đi vòng qua Thời Tự bọn họ.
Quan trọng là, hắn làm cách nào mà khiến bọn họ giấu ta được?
Tạ Duẫn nhấc chân tiến lên:
"Điện hạ sao không thử hỏi xem Thời Tự đã nói gì với ta?"
Không cần hỏi cũng biết.
Thời Tự chính là cái loa phát thanh!
Ta lùi thêm, đến khi lưng chạm vào cột trụ.
Tạ Duẫn dừng lại cách ta một bước, nụ cười dần nhạt đi, giọng nói pha chút chua xót:
"Dẫu không nhớ gì nữa, nhưng vẫn y như lúc nhỏ, có chuyện gì cũng trực tiếp phán tội cho ta, chẳng bao giờ hỏi han một lời."
Hắn nhìn ta, ánh mắt đầy tổn thương:
"Tuyết Thì, tin ta một lần thì có sao đâu? Chẳng lẽ... ta lại không đáng để nàng tin tưởng đến vậy sao?"
Ta mấp máy môi, nhưng lại không thốt ra được bất cứ lời nào.
Tạ Duẫn cười khổ, chậm rãi giải thích:
"Người trong bức họa là nàng, không phải Chiêu Nguyên công chúa.
"Chiêu Nguyên công chúa thích màu đỏ, còn nàng lại yêu sắc vàng nhạt. Khi còn ở học viện, ai cũng biết ta thích bám theo nàng, còn nàng thì chỉ thích bắt nạt ta.
"Bộ cung trang vàng nhạt đó chính là bộ y phục nàng từng dặn ta chuẩn bị cho lễ cập kê của mình. Chỉ là sau này... nàng không có cơ hội để mặc. Ta sợ sau này nàng nhớ lại sẽ buồn, nên mới vẽ lên đó.
"Không ngờ, lại khiến nàng hiểu lầm như thế này.
"Ta chưa bao giờ xem nàng là kẻ thay thế ai cả. Người ta thích, từ đầu đến cuối, vẫn luôn là nàng."
Giọng nói của Tạ Duẫn khẽ khàng, vương chút bi thương:
"Giờ đã năm năm trôi qua, nàng nói nàng đã buông bỏ ta rồi... nhưng, điện hạ..."
Hắn nhìn ta, đôi mắt vương đỏ nơi đuôi mắt:
"Ta không buông bỏ được."
Giọng hắn trầm thấp, như một lời thì thầm:
"Ta không buông bỏ được… phải làm sao đây?"
Bàn tay bên người hắn siết chặt, cả thân người khẽ run.
Trong lòng ta bỗng dâng lên một tia đau xót, nhớ lại những điều tốt đẹp hắn từng dành cho ta.
Ngay khi ta định mở miệng, hắn đột nhiên quay người, đưa lưng về phía ta, giọng nói mang theo từng cơn run rẩy:
"Điện hạ, thứ lỗi. Thần thất lễ rồi."
Nhìn bóng lưng hắn, lòng ta tràn ngập tự trách.
Phải chăng… nếu khi ấy ta hỏi hắn thêm một câu, tất cả đã không thành thế này?
"Thần còn có việc quan trọng, xin cáo lui trước."
Bước chân hắn lảo đảo, tựa như đang hoảng loạn bỏ chạy.
A tỷ không biết từ khi nào đã ra ngoài, đứng bên cạnh ta, giọng nói nặng nề:
"Năm đó cung biến, có biết bao ánh mắt dõi theo phụ hoàng và lão hầu gia. Khi đó, Hầu phủ đã gánh chịu rủi ro rất lớn để giữ lại muội. Nếu bị nhà họ Kiều phát hiện, không chỉ muội, mà cả Hầu phủ cũng khó mà toàn mạng."
Ta mơ hồ nhớ lại năm đó, khi suýt bị Hầu phu nhân bán đi, có lẽ khi ấy bà đã biết thân phận của ta, nên mới muốn đuổi ta đi, tránh để Hầu phủ bị liên lụy.
Lúc đó, Hầu gia đang chinh chiến nơi xa, chính Tạ Duẫn đã quỳ ba ngày ba đêm để giữ ta lại.
Ta cắn môi, hỏi:
"A tỷ, nếu bọn họ đã kiêng kỵ ta như vậy, vì sao không đưa ta đến một nơi xa xôi, đợi sau này mọi chuyện lắng xuống rồi đón ta về?"
Khi đó ta chẳng khác nào củ khoai lang nóng bỏng tay, ai giữ cũng dễ bị thiêu đốt.
A tỷ thở dài, ánh mắt dịu đi đôi phần:
"Lão Hầu gia và phụ hoàng vốn tình nghĩa sâu nặng. Khi ấy muội bệnh nặng, yếu ớt, nếu đưa ra ngoài, e rằng muội không thể sống sót nổi."
"Hơn nữa, chính Tạ Duẫn đã cõng muội về, hắn không cho phép."
Lòng ta chấn động, trong khoảnh khắc mơ hồ nhớ lại điều gì đó.
Năm đó, khi bị bọn buôn người bắt đi, chúng chỉ qua loa băng bó cho ta rồi mặc kệ.
Chúng nói nếu ta có thể sống sót, tức là ông trời còn muốn ta sống, và sẽ tìm một gia đình tốt để bán ta đi.
Nếu không… thì chính là số mệnh đã định.
Sau cơn sốt cao, ta tỉnh lại. Chúng vui mừng, nhưng cũng không vui, vì ta không biết nghe lời, bản năng chống cự tất cả mọi người.
Chúng bỏ đói ta mấy bữa, rồi nhốt ta vào nhà kho.
Khi ta hấp hối, có người đá văng cửa, lao về phía ta.
Ta còn nhớ gương mặt non nớt ấy, đôi mắt hoe đỏ, ngấn đầy nước mắt.
Đó là… Tạ Duẫn khi mới mười tuổi.
Ta chợt hỏi:
"A tỷ, trước đây… ta đối xử với Tạ Duẫn rất tệ sao?"