15
Trên thân hắn vương mùi trầm hương dìu dịu, hòa lẫn hương mưa đêm.
Hơi thở nóng hổi phả bên tai: “Không trốn nữa sao?”
Hắn siết chặt vòng ôm, vùi đầu nơi vai ta, bật cười khẽ.
“Hôm nọ trêu bản vương rồi bỏ chạy, nàng thật vô tâm, hại bản vương phải dội nước lạnh.”
Ta đẩy hắn, ấm ức: “Ngươi cũng thật vô tâm, mấy hôm nay chỉ nhờ người nhắn lại một câu khiến ta nơm nớp lo sợ.”
Ta lo đời trước cái chết của hắn có dính líu đến phủ Ngụy Quốc công, lo hắn chịu kiếp nạn, càng lo hắn khó thoát bảy năm sau.
Vì yêu mà sinh sợ, vì yêu mà sinh lo.
Chính nỗi lo ấy khiến ta xác nhận tình ý của mình.
Ánh mắt hắn dấy sóng ngầm, gần như cuồng nhiệt mà hôn xuống môi ta, ôm ta từ cửa đến tận giường.
Râu cứng cọ nơi cằm ta, ngưa ngứa.
Ta hồi hộp, mơ hồ nói: “Ta chẳng cầu nhiều, ngươi đừng miễn cưỡng.”
Hắn gỡ trâm cài, tháo ngoại sam, khẽ cười: “Không miễn cưỡng.”
Ta chớp mắt, chẳng lẽ đời này hắn đã khỏi?
Nào ngờ hắn chỉ kéo ta vào chăn, mặc y phục nằm bên, giọng khàn: “Tiểu tinh tinh, đừng quyến rũ ta.”
“Những ngày qua ở Hình bộ thức đêm, ta kiệt sức rồi.”
Ta lại chớp mắt, hóa ra hắn vẫn như cũ?
Dường như ánh mắt ta khiến hắn tổn thương, bỗng bật dậy, nghiêm giọng: “Đó là ánh mắt gì? Nàng dám nghi vi phu?”
Ta chưa kịp đáp, hắn đã lật chăn ta, chui thẳng vào.
“Ngươi định làm gì?” - Ta hoảng hốt.
Hắn tháo ngọc bích nơi tay, đặt sang bên, yết hầu trượt động, giọng trầm thấp: “Hành lễ phu thê.”
Tiếng kêu nghẹn lại trong ngực chỉ còn tiếng thở dồn dập.
Hắn hôn ta dồn dập, môi nóng miết xuống, răng cắn mở áo mỏng, bóc ta ra như vỏ quả vải tươi.
Trăng rót ánh bạc, hồng đăng chảy lệ.
Đêm nay cũng như đêm động phòng, ánh nguyệt thật đẹp.
Thân ta chìm nổi trong sóng dục, khi thì như cuồng phong bão tố, khi lại như gió nhẹ mưa xuân.
Ban đầu hắn còn dịu dàng, về sau càng thêm dữ dội, mồ hôi theo ngực chảy xuống bụng, nhỏ nơi sâu kín.
Khóe mắt ta ầng ậng lệ, cầu xin: “Nhẹ thôi…”
Hắn cắn vành tai ta, cười khẽ: “Đã chịu không nổi, về sau làm sao đây?”
Ta suýt khóc.
Đây chính là cái gọi “đêm nay kiệt sức?”
Đây chính là cái gọi “Nhiếp Chính Vương không được”?
Đều là gạt người!
16
Sáng hôm sau, mặt trời đã lên cao ta mới tỉnh, Cố Cảnh Nghiêm đã vào cung, còn dặn phòng bếp nấu canh bổ khó nuốt.
Toàn thân ta rã rời nhưng đầu óc lại tỉnh táo hơn bao giờ hết, nhớ lại những điều vẫn bỏ qua.
Đêm động phòng, câu hắn thốt ra đầu tiên là: “Là ngươi?”
Khi ấy, hắn rõ ràng đã biết ta là Thẩm Uyển Tinh, song kiếp này hắn chưa từng gặp ta.
Đời này, phủ Ngụy Quốc công lụn bại sớm bảy năm.
Mà Ngụy Quốc công chính là kình địch lớn nhất đời hắn, kết cục ấy đối với hắn lại có lợi.
Hơn nữa, đời trước, hắn chỉ cưới tỷ tỷ, chẳng nạp thiếp thất.
Một nam tử khỏe mạnh, nếu không có ẩn tình sao lại nói với tỷ tỷ rằng mình bất lực?
17
Sau khi xử xong vụ Ngụy Quốc công, hắn mới rảnh rang, một đêm sao sáng, ta cùng hắn uống rượu dưới giàn hải đường.
Cố Cảnh Nghiêm hiển nhiên tâm chẳng ở rượu, bàn tay đã bắt đầu làm loạn.
“Đừng giận nữa, đêm đó là ta không đúng, ta không muốn ngủ thư phòng thêm lần nào.”
Ta nắm cằm hắn, trừng mắt: “Cố Cảnh Nghiêm, ngươi là kẻ dối trá, che giấu thật kỹ.”
Hắn còn làm bộ oan ức: “Rõ ràng là Vương phi ở sau lưng đồn rằng bản vương có bệnh, làm tổn danh bản vương.”
Lại sà sát mặt ta: “Hơn nữa, Vương phi chẳng phải cũng giấu giếm sao?”
Quả thực vậy.
Ta hừ nhẹ: “Vậy chúng ta cùng nói.”
“Được.”
“Kiếp trước ta gả cho Trương Nhượng.”
“Kiếp trước ta bỏ lỡ nàng.”
“…”
“…”
Cùng lúc mở miệng, cùng lúc thẳng thắn.
Thì ra, hắn cũng trọng sinh.
Nhưng lời hắn là tình ý, lời ta lại khác hẳn.
Khóe môi hắn giật giật, song vẫn hỏi với ánh nhìn tràn đầy mong đợi: “Vậy đời này, vì sao nàng chịu chọn ta?”
“Trước tiên loại bỏ Trương Nhượng, thế nên cưới ngươi.”
Hắn nghẹn lời.
Ta cũng hỏi vặn lại: “Kiếp trước ngươi cùng tỷ tỷ là phu thê, đời này ngươi có còn vấn vương nàng?”
“Không có, hoàn toàn hoang đường!” Hắn kích động, song nơi mặt thoáng gợn mất tự nhiên, “Đời trước ta cùng nàng căn bản chưa từng… chưa từng…”
Ta nhấp ngụm trà: “Ngươi là Nhiếp Chính Vương, hôn sự hoàn toàn có thể định đoạt.”
“Chỉ dụ ban xuống, ngươi chẳng kháng chỉ, đủ thấy ngươi bằng lòng cưới tỷ tỷ.”
Cố Cảnh Nghiêm lặng lẽ nhìn ta rồi bỗng nở nụ cười khiến ta nhất thời tim loạn nhịp.
“Thì ra tiểu tinh tinh của ta ghen rồi.”
Hắn vòng tay ôm vai ta, chậm rãi nói: “Đời trước ta vốn chẳng hiểu chuyện tình ái, càng không biết tình là chi.”
“Nên đối với hôn sự, ta chẳng chủ động.”
“Nghĩ rằng, nhân sinh ai rồi cũng phải cưới gả, không gặp được người mình thích thì cưới ai cũng thế.”
“Huống hồ, đời trước phụ bạc Thẩm Sơ Nguyệt, kiếp này cưới nàng, đối xử tốt coi như bù đắp.”
“Nào ngờ, khi vén hỉ khăn, lại là nàng.”
18
Nhắc lại tình cảnh thuở ban đầu, trong mắt Cố Cảnh Nghiêm lóe ánh tinh quang như sao trời.
“Bản vương khi ấy nghĩ, chẳng phải đây là thê tử của Tân khoa Trạng nguyên viện Hàn lâm đời trước sao, sao nay lại thành Vương phi của bản vương?”
Ta giận dữ thụi vào ngực hắn: “Đáng ghét! Sao ngươi không vạch mặt ta ngay tại chỗ?”
“Lúc đầu bản vương còn ngờ mình trúng gian kế.”
“Nhưng vừa thấy ngươi đang lén ăn lạc, liền nghĩ, hầy, một cái miệng tham ăn thì có thể mưu đồ gì chứ?”
“Sau đó nghe được ngươi cùng Tiểu Thúy bàn chuyện, biết ngươi cùng Thẩm Sơ Nguyệt cả gan đổi gả, bản vương mới đoán ra các ngươi cũng trọng sinh.”
“Thẩm Sơ Nguyệt nguyện chọn người khác, cũng tốt.”