12.
Ngày hôm sau, ta rời khỏi kinh thành.
Ngôi nhà kia, dù đã bị thiêu rụi…Nhưng ta vẫn còn cất giấu được chút vàng dưới tấm ván lát sàn phía sau hậu viện.
Lúc đi, ta để lại một nửa cho Vô Danh.
Ta—một nữ phụ pháo hôi không tên không số—làm sao ngăn được hắn?
Không thể cản, thì ta cũng chẳng muốn phải tận mắt nhìn thấy hắn thất bại.
Vậy nên… chỉ có thể rời đi.
Thiết Trụ hỏi ta muốn đi đâu.
Ta ngẫm nghĩ một lúc:
“Đến Giang Nam. Làm trà.”
Trước kia, ta từng gây dựng cơ đồ từ lá trà.Giờ nhà cửa cháy sạch, vốn liếng mất trắng, cũng đành… bắt đầu lại từ con số không.
Thuyền lớn xuôi theo dòng Nam Giang, ta đứng nơi mũi thuyền, nhìn về phía bến tàu mờ mịt sau lưng.
Đây không phải lần đầu ta rời khỏi kinh thành.Nhưng chưa từng lần nào, ta cảm thấy khó khăn đến thế.
Có lẽ, lần chia tay hôm nay—chính là vĩnh biệt.
13.
Giang Nam không hề bị chiến loạn vấy bẩn.
Mọi thứ đều phồn hoa rực rỡ, đâu đâu cũng là tiếng rao bán, nụ cười, và ánh nắng rơi trên mái ngói cong cong.
Ta mang theo chút vàng còn sót lại từ kinh thành, bắt đầu buôn bán nhỏ.Dần dà… việc làm ăn cũng khá khẩm.
Một tháng sau, tin tức từ kinh thành truyền đến.
Nghe nói “ma tử” kia đã dấy binh thành công, sát hại nhiều quý tộc phương Bắc, đang tiến thẳng chiếm lĩnh đại mạc.
Ta hơi sững người.
Chỉ trong vòng một tháng… hắn đã đi xa như vậy rồi sao?
Hắn chắc chắn vui lắm.Nợ máu… đang dần được thanh toán.
Ta nên mừng thay cho hắn.Nhưng không hiểu sao… lại thấy lòng trống rỗng đến lạ.
Có lẽ… kẻ lạnh lùng, giết người không chớp mắt kia mới chính là bản chất thật sự của Tiêu Vô Hoạn.Còn người từng cùng ta ngủ trên giường gỗ, nấu nước đường đỏ, đỡ bụng ta mà truyền khí…Chẳng qua chỉ là diễn trò.
Ta không muốn nghĩ nữa.
Chỉ còn cách… điên cuồng kiếm tiền, mới có thể không nghĩ đến hắn.
Vài ngày sau, trong một lần ta ra vùng ngoại thành giao hàng… bị sơn tặc chặn đường.
Ta cũng chẳng xa lạ gì cảnh này nữa.Lần đầu bị cướp ta đã khóc lóc, lần thứ ba thì học cách mặc cả, giờ đến lần thứ bảy… ta còn chưa mở miệng, đã thấy trước mắt lại xuất hiện… đạn mạc.
【Hai đứa nhỏ giận nhau thì giận, cứu người vẫn là cứu nhé~】【Ủa? Sao lại là cái nữ phụ này nữa? Cô này không phải lâu rồi nên bị “cut vai” rồi à?】【Lẽ nào… đây là nhân vật phá kịch bản huyền thoại truyền thuyết?】
Ta khựng lại.
Đạn mạc xuất hiện—nghĩa là…
Ta quay đầu lại.Quả nhiên.
Một nam một nữ cưỡi ngựa xông đến, kiếm phong xé gió.
Chính là hai người đó.
Lại là bọn họ.
Lúc ta còn đang mải nhìn, đám sơn tặc đã bị chém sạch, dây trói trên tay ta bị một đường kiếm chém đứt.
Nữ tử áo đỏ xuống ngựa, bước tới gần, vừa thấy rõ mặt ta liền sững lại:
“Là ngươi?”
Ta mỉm cười:
“Chính là ta đây, Hồng Nguyệt cô nương.Lại làm phiền cô một lần nữa rồi.”
“Sao các người lại đến Giang Nam?” ta hỏi.
Hồng Nguyệt siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt ngưng trọng:
“Chúng ta đến Giang Nam để tìm viện binh… đối phó với Tiêu Vô Hoạn.”
Nàng mím môi, giọng chậm lại một chút:
“Mãi sau này ta mới biết… kẻ cùng chúng ta cứu ngươi hôm ấy, chính là ma tử Tiêu Vô Hoạn.Ngươi và hắn có quan hệ gì?Tại sao lại một mình tới Giang Nam?”
Ta nhìn nàng, rồi cúi mắt, nhẹ giọng:
“Ta và hắn… không có gì cả.Cũng chẳng biết vì sao hôm ấy hắn lại cứu ta.Ta đến Giang Nam, chỉ là để làm ăn buôn bán thôi.”
Hồng Nguyệt vẫn nhìn ta, ánh mắt đầy nghi hoặc:
“Kỳ lạ thật.Tên ma tử ấy máu lạnh vô tình, sao lại có chuyện đi cứu người?”
Nàng khẽ cau mày, lắc đầu:
“Thôi, không nghĩ nữa.Dạo gần đây nơi này không yên ổn, cướp bóc khắp nơi, bọn ma quân còn phái người trà trộn vào dân gian.Ngươi đi một mình nguy hiểm.Đi theo bọn ta đi.”
Ta nhìn nàng một lúc.
Cuối cùng, khẽ gật đầu.
Chỉ là… ta đi theo nàng không phải để tìm viện binh.Cũng chẳng phải vì sợ chết.
Mà bởi vì — ta muốn biết, liệu cuối cùng hắn sẽ bước đến đâu.Và nếu có ngày hắn thật sự trở thành ác ma…thì ta có đủ can đảm để nhìn hắn lần cuối hay không.
14.
Đường xa muôn dặm, đêm đến, chúng ta dừng chân nghỉ tạm trong một hang núi.
Trong hang ánh lửa nhảy nhót, Hồng Nguyệt vừa xiên cá nướng vừa kể cho ta nghe những chuyện xảy ra trong tháng qua.
Lúc này ta mới biết — Tiêu Vô Hoạn đã tìm được một cây Ma Đằng, nên mới có thể thực lực đại tăng trong thời gian ngắn đến vậy.
Hồng Nguyệt nghiêm mặt: