18.
Chuyện Ma Đằng là tà vật – là giả.Chuyện Tiêu Vô Hoạn định giết một ngàn dân Lý triều để tế huyết – cũng là giả.
Sự thật là, hắn chưa từng làm hại bất kỳ ai.
Một ngàn người kia, từ đầu đến cuối được chăm sóc ăn no mặc ấm, không ai bị tổn thương.Hắn bắt họ – chỉ để ép triều đình Lý triều rút quân, khiến Vương đình đại mạc không còn bị uy hiếp.
Trước cả ngày đại hôn, hắn đã đạt được mục đích.
Một đội tinh binh đã âm thầm chiếm được Vương đình, chỉ còn đợi hắn trở về tiếp quản.
Thế nhưng…Hắn vẫn chưa chịu rời đi.
Chỉ vì… hắn muốn đợi ta.
Ta hỏi khẽ:
“Nhưng làm sao chàng biết… ta nhất định sẽ đến?”
Tiêu Vô Hoạn khẽ hừ một tiếng, khóe môi hơi cong:
“Lúc trước nàng suốt ngày bắt ta… sinh con với nàng,giờ nghe nói ta cưới người khác…nàng có thể ngồi yên mới là lạ.”
…
Thì ra là dùng kế khích tướng!
Ta còn chưa kịp phản ứng, thì từ trong thành đã vọng ra một tràng hoan hô như sấm dậy.
Ta ngẩng nhìn về phía ấy — chắc hẳn là Hồng Nguyệt đã cứu được đám người vô tội.
Tiêu Vô Hoạn yên lặng một lát, sau đó chậm rãi nói:
“Muốn đi theo bọn họ, hay cùng ta trở về Vương đình…tùy nàng.”
Ta còn chưa hiểu hết ý hắn, hắn đã quay đi, giọng lạnh như băng, lại xen chút cứng đầu:
“Thôi thôi, ta giờ thanh danh mục nát, bị người đời coi là ma đầu…Nàng vẫn nên đi cùng họ thì hơn.”
Hả?Sao… tự dưng lại đuổi ta đi?
Ta còn đang muốn hỏi rõ thì có kẻ đã giành trước.
Một thuộc hạ bên cạnh nóng nảy hét lên:
“Quân thượng! Sao người lại như vậy!Rõ ràng người luôn nhớ mong Kim cô nương, vì nàng mà chờ đợi bao lâu,Giờ gặp rồi… lại muốn đuổi đi?Thế là sao!”
Tiêu Vô Hoạn quay phắt lại, sắc mặt trầm xuống:
“Câm miệng! Chuyện này đến lượt ngươi xen vào à?”
Kẻ kia không sợ chết, tiếp tục nói to:
“Không cho nói ta cũng phải nói!Lần trước ở sòng bạc, người cố ý bày mưu chỉnh cái tên công tử bại hoại kia,rồi lại sai ta đốt luôn tướng phủ, rõ ràng là để giúp Kim cô nương hả giận!Thế mà đến tận bây giờ người cũng không chịu nói rõ cho nàng biết!Người cứ làm tất cả trong im lặng như vậy thì nàng sao mà hiểu nổi chứ?!”
“Tiêu Hàn! Ngươi chán sống rồi à?!”
Tiêu Vô Hoạn quát lớn, ngắt lời thuộc hạ, ngăn không cho hắn tiếp tục nói nữa.