5
Quán lẩu hôm đó là nơi chúng tôi hay đi.
Tôi tặng “bạch nguyệt quang” một thỏi son A nổi tiếng và một thỏi son dưỡng handmade — thiết bị nghe lén nằm trong lõi thỏi dưỡng ấy.
Tôi nói với cô ta là do chính tay tôi làm, đợt công tác vừa rồi có nửa ngày rảnh, tôi ghé vào tiệm thủ công học làm vài thỏi.
Chu Nguyệt ôm lấy tay tôi, dụi tới dụi lui, khen tôi khéo tay hết phần thiên hạ, nào là vừa biết đầu tư, vừa có hoa tay, còn biết làm son dưỡng.
Thỏi son A mới là thứ cô ta thích nhất. Mắt sáng rỡ, kêu đúng là chưa có màu đó, khen tôi vừa hào phóng vừa tinh tế.
Trương Địch ngồi bên giả vờ ghen: tôi đối xử với “em gái” còn tốt hơn với anh ta.
“Dĩ nhiên rồi, em xinh hơn anh mà!” Chu Nguyệt nũng nịu liếc anh ta một cái, “Nếu Thắng Nam mà là đàn ông, em chủ động theo đuổi từ lâu rồi!”
Trương Địch vừa cười vừa gọi món, hí hoáy đánh dấu vào thực đơn.
Tôi liếc qua.
Phải nói sao nhỉ?
Rất nhiều chi tiết, lúc còn tin tưởng thì chẳng buồn để ý.
Nhưng khi niềm tin sụp đổ, từng hành động nhỏ đều trở thành dấu hiệu.
Khi chọn món, Trương Địch đánh dấu món Chu Nguyệt thích đầu tiên, rồi mới đến món anh ta thích, cuối cùng mới là món tôi thích.
Tôi thầm mắng mình ngu. Một người như Chu Nguyệt, đáng lý không nên lơ là.
Đang ăn lẩu dở chừng, Trương Địch và Chu Nguyệt hỏi tôi lần này đi công tác có thu hoạch gì không, gần Tết rồi có mã nào đáng đầu tư?
Chuyện thường thôi — mỗi lần ăn với nhóm họ, chủ đề nói nhiều nhất chính là cổ phiếu. Tôi bảo họ mua gì, họ mua cái đó, mà lần nào cũng có lãi.
Nhưng lần này tôi không trả lời ngay.
Tôi bảo mình cần nghiên cứu kỹ, mua kiểu tầm trung giữ giá chẳng có gì thú vị, phải kiếm một mã tăng trưởng mạnh, đánh một cú lớn mới xứng.
Hai người họ cười tít mắt.
Còn tôi — cũng đang cười.
Nhưng đừng mơ tôi bị cắm sừng xong rồi còn đi kiếm tiền giúp các người.
6
Món quà tôi tặng Trương Địch là một chiếc kẹp tiền thương hiệu L, giá trị cao hơn ví cũ của anh ta ít nhất hai ba bậc.
“Anh cứ tưởng em chỉ nhớ đến Chu Nguyệt, nhìn em đối xử với cô ấy còn tốt hơn cả với anh.” Trương Địch ngồi cạnh tôi, hí hửng chuyển từng chiếc thẻ từ ví cũ sang ví mới.
“Sao thế được?” Tôi vừa gọt cam vừa nghĩ bụng: Mẹ nó, trước kia mình đúng là ngu. Nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười: “Cũng vì nể mặt anh thôi. Thật ra em chỉ muốn cho cô ấy thấy — không có cô ta, anh vẫn sống tốt. Mà không chỉ tốt, là tốt hơn gấp bội!”
Trương Địch ngồi hơi lệch phía sau tôi, tôi cảm nhận rõ ánh mắt anh ta dán lên người mình.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ tưởng anh ta lại xúc động vì tôi. Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy nực cười.
Chắc trong đầu anh ta đang nghĩ: Đúng là con ngốc.
Thế giới này làm gì có nhiều “xúc động” đến vậy?
Phần lớn những thứ gọi là “xúc động”, đều chỉ là tự mình cảm động mà thôi.
“Thắng Nam, em tốt với anh quá.” Anh ta vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau.
Trong lòng tôi chỉ thấy chán ghét, buồn nôn, cảm giác dơ bẩn trỗi lên.
Tôi không phải kiểu mắc bệnh sạch sẽ, chuyện quá khứ anh ta từng yêu ai, ngủ với ai tôi không quan tâm.
Nhưng bây giờ — chúng tôi là vợ chồng, mà anh ta vẫn chơi bời bên ngoài, thì tôi thấy ghê tởm.
Tôi đưa cho anh ta nửa đĩa cam đã gọt, giục: “Ăn xong thì đi tắm đi.”
Chắc anh ta hiểu nhầm, ba miếng là hết sạch, còn tỏ ra phấn khởi nói: “Anh đi tắm ngay, rồi phục vụ vợ yêu.”
Tôi chỉ cười nhẹ, thong thả ăn nốt phần còn lại, rồi nhét thiết bị nghe lén vào chiếc ví mới đã chuẩn bị từ trước.
Bây giờ ví tiền ngoài căn cước là hay dùng, còn thẻ bảo hiểm thì thỉnh thoảng.
Mấy loại thẻ ngân hàng hay hội viên khác, cả năm chả đụng đến mấy lần, cơ bản chỉ để trưng cho oách.
Tôi không sợ anh ta phát hiện. Mà có phát hiện cũng không sao — tôi phủi sạch là xong.
Dù gì tôi cũng chỉ định nghe vài ngày. Đợi hết pin thì sẽ kiếm cớ vứt đi.
7
Phần mềm điều khiển thiết bị không cài trên điện thoại tôi thường dùng.