17
Tôi biết cú chốt đã thành công. Trong hai kế hoạch, đây là phương án mạo hiểm hơn, nhưng hiệu quả cũng rực rỡ nhất.
Màn chiếu lớn trong sảnh cưới đang phát đoạn video chụp ảnh cưới của tôi và Trương Địch.
Nhưng bây giờ, thứ hiện lên là một cặp đang hôn nhau nồng nhiệt.
Người đàn ông quay lưng về phía máy quay, nhìn từ vóc dáng và trang phục, chẳng khác gì chú rể. Mặt của cô gái bị che khuất, chỉ lộ ra một góc váy trắng.
Tất cả mọi người đều nghĩ đó là cô dâu. Tất cả đều chăm chú nhìn màn hình.
MC phấn khích hỏi khách mời:
— Chú rể đã không kiềm chế được mà hôn cô dâu rồi! Có nên cắt ngang không nhỉ? Có nên cử người lên...
Lời chưa dứt, anh ta nhìn thấy tôi đứng ở cửa đại sảnh, ngạc nhiên như gặp ma.
Tôi ăn diện lộng lẫy, đứng ở lối vào.
Khách mời thấy biểu cảm như thấy quỷ của MC thì lần lượt quay đầu nhìn tôi.
Một luồng ánh sáng chiếu thẳng lên người tôi. Bạn thân tôi đang đứng sau điều chỉnh đèn rọi.
Tôi trợn mắt nhìn màn hình, diễn như thể bị sốc nặng. Thực ra, tôi đã tưởng tượng cảnh này vô số lần, nên chỉ thấy bình thản.
Tôi giả vờ run rẩy, như thể bị đả kích dữ dội, suýt ngã, khách mời xung quanh vội vàng đỡ.
Trong lúc đó, camera trong phòng nghỉ vẫn tiếp tục ghi hình, không hay biết chuyện gì đang xảy ra ở sảnh.
Hơn mười giây sau, gương mặt của hai nhân vật chính hiện rõ lên màn hình.
Chu Nguyệt mắt mơ màng, đang hôn Trương Địch đến quên trời đất, tay hắn còn đặt lên ngực cô ta, váy bị vạch ra một mảng trắng lộ liễu.
— Sao lại là hai người?!
Nhiếp ảnh gia thốt lên kinh ngạc.
Hai người cuối cùng cũng bừng tỉnh, Chu Nguyệt hét toáng lên, lao tới đẩy máy quay, hình ảnh trên màn hình rung lắc dữ dội. Cùng lúc đó, bố mẹ Trương Địch xông vào.
Trong hình ảnh rung lắc, mẹ Trương Địch tát Chu Nguyệt một cái trời giáng, mắng:
— Con tiện nhân!
Còn bố hắn thì đá Trương Địch mấy cú, giận dữ hét lớn.
Phòng nghỉ hỗn loạn, màn hình lớn vụt tắt.
Sảnh cưới im phăng phắc. Có người quay video, có người nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.
18
Tôi hít sâu một hơi, làm ra vẻ lấy hết can đảm, xách váy tiến về phía phòng nghỉ.
Bên trong:
"Mẹ kiếp! Mày còn là người không?"
Bố Trương Địch đá mạnh vào chân con trai, âm thanh nghe còn đau hơn cả cảm giác.
"Thắng Nam là một cô gái tốt như vậy, mày làm vậy với nó còn là người à? Mày làm nhục cả cha mẹ mày!"
Trương Địch đau đớn rên rỉ, miệng lắp bắp: "Là Chu Nguyệt dụ dỗ con..."
Chu Nguyệt ngồi bệt dưới đất, tóc tai rối bù, mặt đầy phấn lem nhem, khóc nức nở.
Tôi đứng ngoài cửa, nhướng mày:
"Quá mất mặt. Dù gì cũng phải nghĩ cho bố mẹ mình chứ? Bao nhiêu họ hàng chứng kiến mà vẫn còn muốn tìm kích thích? Ly hôn đi, không sống nổi nữa rồi!"
Bố mẹ Trương Địch vừa đau vừa giận, một người lại đá con, người kia lại tát Chu Nguyệt thêm hai cái, rồi chạy tới cầu xin tôi tha thứ.
Tôi không nói gì, chỉ đứng nhìn Trương Địch đầy khinh bỉ.
Tôi quá hiểu hắn.
Quả nhiên, vài giây sau hắn ngẩng đầu gân cổ gào lên:
"Ly hôn thì ly hôn! Ngoài kiếm tiền ra cô làm được cái gì? Đến khi toà mở cửa tôi sẽ ly hôn ngay! Tôi không cần một xu của cô!"
Nói xong, hắn chạy tới ôm Chu Nguyệt, tuyên bố Chu Nguyệt mới là tình yêu đích thực.
Lúc này, nhóm bạn thân của hắn nãy giờ đứng xem cũng mở miệng:
"Địch, chuyện này ông quá đáng rồi đấy!"
"Ông lăng nhăng bọn tôi còn mắt nhắm mắt mở, nhưng ngay trong lễ cưới thì ông tính để chị Thắng Nam sống sao?"
"Đừng có nói nghe sang mồm là ‘ra đi tay trắng’, mấy năm nay ông tiêu tiền ai mà không biết?"
"Nhà cửa đồ đạc đều chị ấy mua, kiếm được bao nhiêu đổ hết vào con kia rồi!"
"Con người không thể vô lương tâm như thế!"
Mấy người đó vừa nói vừa quan sát thái độ tôi.
Tôi hiểu ngay. Bọn họ tính toán rồi — trước Tết tôi bảo họ bán hết cổ phiếu, đợi sau Tết tôi dẫn lại thì mới có ăn. Giờ nịnh tôi là vì sợ mất "cô quân sư".
Mặt bố mẹ Trương Địch đen kịt.
"Vợ kiếm tiền cho con trai tiêu" mà bị người ngoài nói toạc ra thì còn gì mất mặt hơn?
"Đồ vô dụng! Sao tao lại sinh ra cái loại khốn nạn này?!"
Bố Trương Địch quay lưng bỏ đi, coi như ngầm chấp nhận để hắn tự chịu hậu quả.
Một vở kịch hay như vậy, sao có thể kết thúc nhanh thế?
Tôi liếc sang bạn thân, cô ấy nháy mắt ra hiệu đã rõ.
Vài giây sau, có người trong sảnh lớn hét to:
"Trời ơi! Ai đăng video này lên Douyin rồi kìa?!"
Mọi người lấy điện thoại ra xem, đều ngây người rồi thì thầm bàn tán:
"Lượt xem đang nhảy điên cuồng!"
"Bình luận toàn mắng chửi… đúng là đáng đời!"
“Chuẩn bị lên hot search rồi đó!”
“Cái cô gái kia, sau này ai dám cưới nữa?”
…
Trương Địch chẳng phản ứng gì, cứ như con rùa rụt cổ, cúi đầu không nói, nằm nửa người lên Chu Nguyệt như thể đang che chắn bảo vệ cô ta.
Nhưng Chu Nguyệt rõ ràng chẳng cần bảo vệ.
Nghe thấy có người nói “sau này ai dám cưới”, cô ta lập tức đẩy Trương Địch ra, lao về phía đám đông, giật lấy một chiếc điện thoại đang phát video.
Mới nhìn qua một cái, mặt cô ta trắng bệch, chân bước lùi lại, mắt hoảng loạn tột độ.