1.
Mười giờ tối, tắm xong tôi nằm bệt trên sofa, lướt điện thoại cho qua giờ.
Định vào app tìm quà sinh nhật cho sinh viên nữ, nào ngờ vừa mở đã bị một bài đăng đập thẳng vào mắt.
Hình là một bé gái ôm mặt khóc — khuôn mặt ấy giống y hệt con gái bốn tuổi của tôi.
【Con gái anh tôi suốt ngày phá đồ của tôi, thật phiền chết đi được! Vừa tức quá, tôi tát nó một cái, sướng luôn.】
Nhìn ID, tim tôi như ngừng một nhịp — đúng là tài khoản của em chồng tôi.
Lướt qua tiêu đề, tôi định bấm vào xem chi tiết thì nội dung đã biến mất.
Dự cảm xấu dâng lên, tôi vội đăng nhập nick phụ để tìm kiếm.
Quả nhiên, vừa gõ ID, trang chủ nhảy ra đúng bài viết lúc nãy mà tôi chưa kịp xem.
Thời gian đăng: 20:30 tối nay.
Tôi bấm vào, phóng to tấm ảnh. Dù bé gái lấy tay che mặt, nhưng bộ quần áo và chiếc vòng bạc trên cổ tay đủ để tôi nhận ra.
Không sai, chính là con tôi — Tiểu Tiểu.
Ngay dưới tiêu đề là lời than thở:
【Cứu chị em ơi, con gái anh tôi hay lẻn vào phòng nghịch đồ khi tôi không ở nhà. Không phải lần một lần hai, đồ đạc của tôi hư liên tục, phiền quá!】
Dưới bài là hàng trăm bình luận.
Tôi cố kìm cơn giận, đọc từng cái:
【Quả thật phiền, cô nên nói với anh trai hoặc chị dâu để họ quản con bé kỹ hơn.】
Tác giả trả lời: 【Anh chị tôi bận lắm, quanh năm chẳng ở nhà, chẳng trông cậy được.】
【Con bé bao nhiêu tuổi rồi? Nghiêm khắc dạy một lần cho biết, lần sau sẽ sợ.】
Tác giả trả lời: 【Chưa đến năm tuổi, bảo mãi không nghe, thật hết cách.】
【Thế thì đánh thôi, không còn cách nào khác.】
Tác giả trả lời: 【Haha, tôi đã đánh rồi, tát thẳng vào mặt nó, sướng thật.】
【Khuyên cô nên khóa cửa phòng.】
Tác giả trả lời: 【Phòng của tôi, sao phải khóa vì nó?】
【Thật đó, đừng quá đáng. Con bé mới hơn bốn tuổi, đâu biết gì, cô không khóa cửa còn đánh nó? Nhìn ảnh mặt sưng vậy.】
Tác giả trả lời: 【Chuyện nào ra chuyện đó, sao mà đánh đồng được?】
【Nó làm hỏng cái gì vậy? Dù sao cũng không nên ra tay với trẻ con… nhìn mặt sưng kia kìa.】
Tác giả trả lời: 【Nếu nó không chọc tôi thì tôi đánh làm gì? Tính ra đồ nó làm hỏng cũng vài trăm rồi, đúng là cạn lời.】
2.
Đọc đến đây, tay tôi run không ngừng.
Vào thẳng trang cá nhân mới rõ — hóa ra từ trước đến nay Tô Tinh Viên thường xuyên đăng bài nhưng đều chặn tôi, chắc hôm nay cô ta lỡ quên nên tôi mới kịp thấy vài giây.
Bài mới nhất đăng cách đây ba phút:
【Đừng cãi nhau nữa, anh tôi đã hiểu ngầm và chuyển tiền bù cho tôi rồi.】
Kèm theo là ảnh chụp trang bạn bè với caption:
【Có đứa nhỏ nào hiểu chuyện chút không? Suốt ngày chỉ biết lục lọi, phá đồ người khác! Tổng thiệt hại cũng hai ba trăm rồi, tức chết!】
Vuốt sang phải là ảnh chụp màn hình chuyển khoản:
【Đã nhận 3000 từ anh trai.】
Tôi lật qua mấy bài khác của cô ta: khoe mỹ phẩm, khoe túi, khoe dáng, than chuyện trượt môn…
Nhưng xuất hiện nhiều nhất vẫn là ảnh chuyển khoản, ghi chú quen thuộc: 【Tình yêu từ anh trai】.
Tôi không còn tâm trạng đọc tiếp bình luận. Run rẩy đặt vé máy bay sớm nhất để về nước.
Cửa kêu “tít” một tiếng, mật mã mở.
Tô Dĩ Mục đẩy cửa vào, thay giày, tiện tay đặt cặp lên bàn trà rồi tiến đến muốn ôm tôi.
Tôi khẽ nghiêng người tránh, chìa tay:
“Đưa điện thoại đây.”
Anh hơi ngạc nhiên — tôi vốn chưa từng lục điện thoại anh — nhưng cuối cùng vẫn mở khóa đưa cho tôi.
Tôi cầm lấy, mở WeChat, vào vòng bạn bè của Tô Tinh Viên.
Quả nhiên, mọi thứ đều bị cô ta chặn tôi.
Tràn ngập những trạng thái mắng con gái tôi:
【Cứu tôi với, hôm nay bị con bé làm bẩn hết người, ghê quá! Không chịu nổi, tát cho nó một cái…】
【Ai hiểu không, cháu gái cứ tự ý vào phòng tôi, phiền chết.】
【Cười chết, mới mua sữa đã bị nó uống hết một hộp, chẳng xin phép, đúng không biết dạy.】
【Trẻ con thật phiền, sốt một phát khóc ầm làm tôi mất ngủ mấy lần, thật muốn tát cho tỉnh.】
Tô Dĩ Mục tiến lại gần, hỏi:
“Em sao tự dưng muốn xem điện thoại anh?”
Tôi không trả lời, tiếp tục lật phần chat: hầu như toàn là chuyển tiền.
Ngoài khoản cố định 1.000 đầu tháng, gần như mỗi lần Tô Tinh Viên đăng trạng thái mắng con gái tôi, anh đều chuyển tiền cho cô ta.
“Nguyệt Miên, em đừng hiểu lầm…” giọng anh có vẻ căng.
Tôi cười lạnh, ném điện thoại về phía anh rồi kéo cho anh xem ngay bài cô ta khoe đã đánh con gái tôi:
“Hiểu lầm cái gì? Tô Dĩ Mục, chuyện anh lén gửi tiền cho em gái tạm thời tôi chưa nói. Nhưng mấy năm nay lễ Tết tôi có bao giờ keo kiệt với cô ta chưa? Rồi cô ta dám ngược đãi con gái tôi sao?”
“Tôi đã từng đề xuất đưa con về cho bố mẹ nuôi, thuê hai bảo mẫu trông nom. Là mẹ anh nhất quyết bảo để em gái anh giữ, còn nói sẽ đỡ tốn tiền. Em gái anh còn hứa sẽ dạy Tiểu Tiểu chữ. Kết quả sao bây giờ?”
“Cuối cùng tiền thuê bảo mẫu bị mẹ anh lấy, lợi ích rơi vào em gái anh không ít. Thế mà con gái tôi lại phải gánh chịu những lời mỉa mai sau lưng từ Tô Tinh Viên, thậm chí còn bị đánh. Dựa vào cái gì chứ?”
Tôi tức đến phát điên, quơ vội cái gối ném thẳng vào đầu Tô Dĩ Mục.
“Cô ta chặn tôi trong vòng bạn bè nhưng không chặn anh! Anh rõ ràng biết nó cứ vài bữa lại bắt nạt Tiểu Tiểu, còn đăng mấy lời mỉa mai như vậy. Tô Dĩ Mục, sao anh không nói cho tôi biết? Anh bị câm hay bị mù rồi?”
3.
Nước mắt tôi chẳng cách nào kìm lại, thi nhau lăn dài xuống má.