3
Tô Cẩn quay đầu nhìn tôi, gương mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
“Cô... cô là ai? Sao lại giống hệt vợ tôi như vậy?”
Anh ta quay sang nhìn Tôn Tĩnh, rồi lại nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi thấy vậy, vội đẩy bảo vệ ra, lao tới trước mặt anh:
“A Cẩn, em mới là vợ anh!”
Tôi chỉ thẳng vào Tôn Tĩnh: “Người phụ nữ này là giả!”
Bạch Chu cuối cùng cũng đuổi kịp, kéo tôi lại định đưa đi.
“Đi theo tôi ngay! Đừng gây chuyện nữa!”
“Đợi đã!”
Tô Cẩn lên tiếng ngăn lại.
Tôn Tĩnh lập tức níu lấy tay anh, vẻ mặt đầy uất ức:
“Chồng à, anh có ý gì thế? Anh tin lời một người điên sao?”
Nhìn đôi mắt hoe đỏ của Tôn Tĩnh, Tô Cẩn nhẹ giọng dỗ dành:
“Sao anh có thể tin cô ta được?”
“Anh chỉ muốn biết vì sao cô ta lại giống em như đúc. Lỡ đâu cô ta phẫu thuật thẩm mỹ cố tình bắt chước để hại em thì sao?”
Nghe đến đó, tôi vội hét lên, kể lại những ký ức mà chỉ hai chúng tôi mới biết:
“A Cẩn! Ngày anh cầu hôn em, anh từng nói muốn có một trai một gái, đặt tên là Tô Ngôn và Tô An!”
“Năm thứ hai sau khi cưới, có trận bão tuyết lớn, nửa đêm anh bị viêm ruột thừa cấp, chính em cõng anh suốt một tiếng đồng hồ đến bệnh viện!”
Tô Cẩn khựng người, không dám tin mà nhìn tôi:
“Sao cô lại biết rõ từng chuyện giữa tôi và Niệm Niệm như vậy?”
“Vì em chính là Niệm Niệm thật đây!” Tôi đỏ mắt, nghẹn ngào đáp.
Sắc mặt Tôn Tĩnh tối sầm lại, cô ta liếc nhìn Bạch Chu với ánh mắt đầy ẩn ý.
Bạch Chu lập tức kéo tay tôi, giận dữ quát:
“Cô điên rồi à? Đọc mấy bài blog của vợ tổng tài rồi tự nhận là cô ấy sao?”
“Blog?” Tô Cẩn cau mày: “Là có ý gì?”
“Xin lỗi, A Cẩn,” Tôn Tĩnh lên tiếng giải thích,
“Em quá yêu anh nên đã lập một tài khoản phụ trên Weibo, mỗi ngày ghi lại những chuyện giữa hai ta.”
“Em chỉ muốn giữ lại kỷ niệm của hai đứa theo cách đó, không ngờ lại bị người khác lợi dụng.”
Nói rồi cô ta liếc nhìn tôi, càng tỏ vẻ đáng thương.
Tô Cẩn xót xa, lập tức ôm lấy cô ta an ủi:
“Không sao, vợ à. Không phải lỗi của em.”
“Phải trách là trách kẻ có ý đồ xấu thôi.”
Ánh mắt anh nhìn tôi dần trở nên lạnh lẽo.
Bạch Chu nhân cơ hội tiếp lời:
“Đi thôi! Tổng tài phu nhân đối xử tốt với chúng ta như vậy, cô không thể vong ân bội nghĩa được!”
Tô Cẩn bỗng hơi nghi hoặc: “Hai người quen nhau từ trước sao?”
Bạch Chu do dự gật đầu, rồi nhìn sang Tôn Tĩnh:
“Phu nhân, đến nước này rồi, tôi đành phải nói sự thật với tổng tài.”
“Hồi đó bạn gái tôi bị tai nạn xe, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Vì viện phí quá lớn, tôi không xoay xở được.”
“Đúng lúc ấy gặp được phu nhân, cô ấy đã trả toàn bộ chi phí giúp tôi. Nhờ vậy bạn gái tôi mới giữ được mạng.”
“Cô ấy là ân nhân lớn của tôi!”
“Anh nói dối!” Tôi hét lên.
Bạch Chu gầm lên như tiếc nuối:
“Cô còn định chấp mê bất ngộ đến bao giờ?”
“Vì ganh tị với cuộc sống của phu nhân mà cố tình sửa mặt giống hệt cô ấy để thế thân, cô quá độc ác rồi đấy!”
Nói xong, anh ta lấy điện thoại mở album:
“Đây là hình bạn gái tôi lúc trước.”
Anh ta mở một bức ảnh chụp chung, người phụ nữ trong đó không hề giống tôi.
【Đệt! Tên cẩu nam lại dùng ảnh chụp với thanh mai trúc mã để lừa người?】
【Nữ chính mau tìm ảnh hồi nhỏ ra chứng minh bản thân đi!】
“Tôi cũng có bằng chứng!” Tôi vội lấy điện thoại ra, nhưng chợt sững lại.
Chiếc điện thoại này là do Bạch Chu đưa tôi sau khi tôi tỉnh lại ở bệnh viện — bên trong hoàn toàn trống trơn.
Tôi khựng lại, còn Tôn Tĩnh nước mắt lưng tròng:
“Nếu cô cần tiền, tôi bảo chồng tôi cho cô thật nhiều, được không?”
“Xin cô đừng giả mạo tôi nữa... tôi thật sự yêu chồng mình, tôi không thể rời xa anh ấy...”
Sắc mặt Tô Cẩn càng lúc càng âm trầm, ánh mắt nhìn tôi lạnh lẽo như băng.
“Đuổi ra ngoài!”
Vừa dứt lời, vệ sĩ đã bao vây tôi.
Lúc sắp bị kéo đi, tôi chợt nghĩ ra một cách để chứng minh mình là thật.
Tôi hét lớn:
“Hãy gọi bố mẹ tôi đến! Họ nhất định nhận ra tôi!”
Thế nhưng, vừa nghe vậy, sắc mặt Tô Cẩn lập tức thay đổi. Anh nhìn tôi đầy giận dữ:
“Cô không phải là Niệm Niệm của tôi! Đồ lừa đảo!”
4
Tôi sững sờ đứng tại chỗ, trong mắt thoáng qua một tia nghi hoặc.
Tôi không hiểu vì sao Tô Cẩn lại nói như vậy, nhưng vẫn cố gắng giành lấy một tia hy vọng cuối cùng cho mình:
“Tôi cam đoan, bố mẹ tôi chắc chắn sẽ nhận ra ai mới là con ruột của họ! Chỉ cần anh cho tôi một cơ hội chứng minh thân phận!”
Bạch Chu lắc đầu, vẻ mặt đau đớn như tiếc thay cho tôi:
“Đừng làm loạn nữa! Ai mà chẳng biết cha của phu nhân vừa qua đời vì bệnh tim, còn mẹ cô ấy thì tự vẫn ngay trong lễ tang!”
“Cô lấy nỗi đau của người ta ra để thỏa mãn ham muốn cá nhân, như vậy có còn là người không?”
Tôn Tĩnh ôm chặt lấy cánh tay Tô Cẩn, nước mắt lưng tròng, khóc lóc như thể bị tổn thương ghê gớm lắm:
“Xin cô đừng nói nữa… Cô muốn bao nhiêu tiền, tôi sẽ bảo chồng tôi cho cô… Chỉ cần cô đừng khuấy động sự yên nghỉ của bố mẹ tôi nữa...”
【Cặp cẩu nam nữ này thật độc ác! Dám ra tay với cả cha mẹ ruột của nữ chính!】
【Bây giờ không còn ai có thể xác nhận thân phận cô ấy rồi…】
【Đáng thương quá! Sao trời không đánh chết hai kẻ cặn bã này đi!】
Những người đồng nghiệp xung quanh cũng bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ, không ngừng xì xào bàn tán:
“Bình thường làm việc đã không ra hồn, giờ còn mơ tưởng giả làm phu nhân tổng tài à?”
“Bạn trai cô ta thật tội, làm bao nhiêu việc cho cô ta mà còn bị đối xử thế này.”