1
Mẹ chồng gọi điện thoại, nói ở quê vừa thịt gà, bảo thứ Bảy về ăn cơm.
Chồng tôi hào hứng nghe máy, vừa dạ liên tục vừa nhìn tôi cười đầy đắc ý:
“Em xem, còn bảo mẹ anh đối xử tệ với em, mẹ thịt gà xong là nghĩ tới em, bảo tụi mình về ăn. Mẹ tốt với em biết bao!”
Tôi cười nhạt:
“Thịt một con gà là cả nhà cùng ăn, nghe anh nói cứ như mẹ đặc biệt thịt gà mời riêng em vậy.”
Chồng bĩu môi:
“Cùng một nhà cả, em cứ phân biệt rạch ròi làm gì?”
“Giờ mẹ mời cơm cũng thành lỗi rồi, đúng là khổ cho mẹ.”
Tôi cười lạnh:
“Dù anh nói sao thì em cũng không muốn về. Hiếm lắm mới được nghỉ, em còn muốn ngủ nướng, chẳng rảnh đâu mà về nhà anh làm công không.”
Sắc mặt chồng sa sầm:
“Anh đã nhận lời rồi, nếu em không đi, mẹ chắc chắn sẽ buồn.”
Tôi nghiêm mặt:
“Mẹ anh buồn là chuyện của mẹ, anh là con hiếu thảo thì tự mà dỗ. Đừng kéo em vào.”
“Anh quên chuyện bữa cơm trước mẹ đối xử với em thế nào rồi sao?”
Chồng tôi lập tức im re.
Chúng tôi cưới nhau được một năm, tình cảm vợ chồng rất tốt, nhưng cứ mỗi lần cãi nhau đều vì mẹ chồng mà ra.
May mắn là chúng tôi không sống chung, nếu không thì chắc chẳng sống nổi đến bây giờ.
Tuần trước, mẹ chồng lên thành phố ở nhà em chồng, cứ nằng nặc gọi chúng tôi qua ăn cơm.
Em chồng mới cưới được nửa năm, vợ chồng son đang ngọt ngào, chúng tôi cũng ngại làm phiền nên vẫn luôn từ chối khéo.
Lần này mẹ lên ở hẳn, lại mở lời gọi chúng tôi qua, đành phải đi.
Trước khi đến, chúng tôi ghé tiệm trái cây mua sầu riêng, nho, tiêu hết mấy trăm tệ.
Tôi lại kêu chồng mua thêm hai thùng sữa và ít hải sản cho chắc ăn.
Không ngờ vừa bước vào nhà, mẹ chồng đã gọi riêng chúng tôi ra một góc và nghiêm mặt mắng:
“Lần đầu tới nhà mới của em con mà xách có nhiêu đây đồ, không thấy keo kiệt quá à?”
“Em dâu con thì khác với vợ con, ba mẹ nó là lãnh đạo, từ nhỏ sống sung sướng quen rồi, tụi con đem có chừng này qua, người ta cười cho, tưởng nhà mình ai cũng ki bo.”
Tôi nghe xong chỉ muốn nghẹn lời.
Từ khi em chồng chuẩn bị kết hôn, mẹ chồng cứ như công công được thăng chức, đi đâu cũng khoe con dâu là con gái lãnh đạo.
Bao nhiêu lần khoe trước mặt tôi, còn gọi điện thoại chỉ để nói về chuyện đó.
Đến mức tôi bực quá phải chặn số mẹ chồng mới được yên thân.
Không ngờ lâu rồi gặp lại, mẹ vẫn chưa bỏ thói khoe khoang ấy.
Tôi lạnh giọng:
“Biết mẹ muốn lấy lòng em dâu, thì mẹ tự mà nịnh, kéo con vào làm gì?”
Nghe tôi nói thẳng, mẹ chồng bực mình hất tay:
“Vào cửa rồi thì đều là người nhà họ Trần, sao còn phân biệt? Gì mà nịnh với không nịnh, nói chuyện cho đàng hoàng!”
Chồng tôi thấy vậy thì kéo tay áo tôi, ra hiệu:
“Tiểu Nguyễn, mẹ không có ý đó…”
Tôi cười nhạt:
“Không có ý đó thì là ý gì? Anh đi mua lại đi, chứ đồ này mẹ chê thì để em đem về.”
Tôi không phải dạng nhẫn nhịn cho qua.
Chồng vội vàng xoa dịu:
“Đừng giận, đừng giận, làm gì có chuyện em dâu chê quà của tụi mình.”
Rồi quay sang mẹ:
“Mẹ à, đều là người trong nhà, còn nói chuyện mất mặt hay không mất mặt làm gì.”
Mẹ chồng trừng mắt nhìn tôi một cái, lại nhìn con trai:
“Ghê thật, mới cưới mấy bữa mà đã bênh vợ hơn mẹ rồi. Cưới vợ quên mẹ!”
Nói rồi quay đầu bỏ đi.
Tôi nhìn chồng, mỉm cười:
“Anh thấy chưa, suốt ngày nói mẹ anh tốt với em. Tốt ở đâu?”
Chồng tôi cứng họng, không dám cãi.
Hôm đó ăn cơm xong, tôi cũng trò chuyện với em dâu vài câu.
Cô ấy lại là người dễ gần, chẳng hề có kiểu tiểu thư con nhà giàu như mẹ chồng nói.
Ngược lại, cô ấy rất thân thiện, hài hước và dễ mến.
Về nhà, tôi nói rõ với chồng:
“Sau này, mấy bữa cơm họ hàng kiểu đó, em không muốn đi nữa.”
Chồng tôi cũng thấy áy náy, đành đồng ý.
Ai dè lần này, anh ta lại mặt dày năn nỉ:
“Tiểu Nguyễn à, lần này khác mà, không phải họp mặt gì đâu. Thứ Bảy là sinh nhật ba anh, họ hàng bạn bè đều sẽ đến. Mình không đi sẽ bị bàn tán đấy.”
Nghe thế tôi hơi do dự.
Mẹ chồng hay gây chuyện, nhưng ba chồng thì ít khi liên lạc.
Mỗi lần bán xong thóc, ông đều âm thầm chuyển cho tôi vài ngàn, dặn tôi mua đồ ngon bồi bổ.
Hơn nữa, ba mẹ tôi và nhà chồng chỉ cách nhau hai làng, nếu tôi không đi, thế nào chuyện cũng truyền tới tai ba mẹ tôi, lại làm họ lo nghĩ.
Cân nhắc kỹ, tôi quyết định đi, nhưng ra điều kiện với chồng:
“Lần này đi, anh phải nghe theo em hết. Anh biết rồi đấy, em mà nổi giận thì bất chấp hoàn cảnh lẫn ai đứng trước mặt.”
Chồng tôi lập tức giơ tay: