Tôi đã mua sắm đầy đủ vật dụng cần thiết và soạn hành lý cho anh.
Đến sân bay, lúc chia tay, Trần Khang ôm tôi thật chặt:
“Vợ à, anh nhất định sẽ làm tốt dự án lần này. Đợi anh mang tiền về cho em tiêu.”
Tôi gật đầu:
“Đừng tạo áp lực quá lớn, cứ làm trong khả năng của mình là được rồi.”
“So với việc anh mang tiền về, em còn mong anh khỏe mạnh và vui vẻ hơn.”
Mắt Trần Khang đỏ hoe:
“Anh sẽ ổn mà, vợ cũng phải giữ gìn sức khỏe đấy nhé.”
Tôi mỉm cười, đứng nhìn anh đi vào khu vực kiểm tra an ninh.
4
Sau khi ra nước ngoài, ngày nào Trần Khang cũng gọi video và nhắn tin cho tôi.
Anh gửi tôi xem những hình ảnh về cuộc sống ở nước ngoài, kể cho tôi nghe đủ thứ chuyện thú vị.
Anh cũng nói về công việc — tuy vất vả hơn trong nước, nhưng lại rất có động lực, rất có tương lai.
Nhìn thấy tinh thần hiện tại của Trần Khang, tôi bắt đầu cảm thấy: quyết định ra đi lần này có lẽ là đúng đắn.
Thấm thoắt đã nửa năm trôi qua.
Nửa năm nay, mẹ chồng rất ít khi gây chuyện với tôi.
Nhìn Facebook bà đăng thì có vẻ đang bận rộn nịnh bợ gia đình em chồng.
Vào đông, trong họ có một cụ lớn tuổi qua đời, theo lẽ thường, con cháu đều phải về thăm viếng.
Tôi đã sắp xếp xong công việc, lái xe về quê.
Người mất là trưởng bối cùng họ với nhà tôi, nên tôi bắt buộc phải có mặt.
Không ngờ vừa xuống xe thì gặp ngay vợ chồng em chồng — nhưng mỗi người lại đi một xe riêng, vẻ mặt cả hai đều nghiêm trọng, giống như vừa cãi nhau.
Tôi còn đang đoán hai người họ có chuyện gì, thì mẹ chồng đã từ trong nhà đi ra, trừng mắt quát:
“Giờ này mới lết về, còn định trốn việc hả? Mau lại đây giúp tao làm việc!”
Tôi nhíu mày:
“Thế mấy giờ mới được gọi là sớm? Mẹ không phải thích khoe mình đảm đang, tháo vát, tần tảo sao? Vậy thì tự làm đi, không thì lấy gì mà thể hiện cho thiên hạ xem.”
Hai câu nói khiến mẹ chồng sượng mặt, tái mét.
Đúng lúc đó, dì tôi tới, vừa thấy tôi liền kéo đi:
“Đang cần người đi chợ cùng, cháu đến đúng lúc lắm. Mau lấy xe chở dì đi.”
Dì dúi luôn chìa khóa xe điện vào tay tôi, còn nháy mắt đầy ẩn ý.
Tôi hiểu ý, liền nhanh chóng lái xe rời khỏi hiện trường.
Vào siêu thị, dì vừa thong thả chọn đồ vừa nói:
“Bà mẹ chồng của cháu đúng là quá quắt, coi cháu như người giúp việc ấy. Nhưng dì biết cháu không dễ bị bắt nạt.”
Tôi cười:
“Tất nhiên rồi. Cháu mà để bà ấy lấn lướt thì còn đâu là mình?”
Nói đến đây, tôi nhớ lại lúc nãy, khi tôi và dì vừa rời đi thì mẹ chồng đã quay sang bắt em dâu vào giúp việc.
Tôi tò mò hỏi:
“Trước kia mẹ chồng cháu thương em dâu lắm, giờ sao lại sai bảo đủ điều vậy?”
Dì tôi ngạc nhiên nhìn tôi:
“Cháu không biết thật à? Bố em dâu cháu đã về hưu rồi, nhà không còn quyền thế nữa, không thể giúp gì cho em chồng cháu trong công việc nữa.”
“Thế là mẹ chồng cháu lập tức đổi thái độ. Giờ thì ba ngày hai bữa lại gọi em dâu về nhà làm việc không công.”
Tôi trợn tròn mắt.
Thì ra là vì lý do đó.
Mẹ chồng tôi đúng là đổi mặt còn nhanh hơn lật sách.
Sau khi mua sắm xong, tôi cùng dì quay lại thì bắt gặp cảnh mẹ chồng đang lớn tiếng mắng em dâu:
“Đúng là làm khổ người ta! Bảo mày tới giúp việc mà giống như phá hoại thì có! Cái bát cũng không cầm cho vững, mày còn làm được cái gì nữa hả?”
Em dâu có lẽ đã quá quen với những thay đổi trong gia đình, bị mắng như vậy mà chỉ cúi đầu im lặng.
Tôi thấy không chịu nổi nữa, bước tới:
“Bát vỡ thì thay, đáng gì mà phải chửi người ta trước mặt bao nhiêu họ hàng? Mẹ không thấy xấu hổ chứ nhà họ Trần còn thấy mất mặt đấy.”
Nói rồi, tôi không để mẹ chồng có cơ hội phản ứng, lập tức kéo em dâu rời đi.
Ra sau nhà, em dâu nhìn tôi, khẽ nói:
“Chị chắc chưa nghe chuyện nhà em nhỉ?”
Tôi gật đầu:
“Chị biết rồi.”
Em dâu cau mày:
“Biết rồi mà còn giúp em? Chẳng có lợi gì cho chị cả.”
Tôi cười:
“Hồi em còn quyền thế, chị có nịnh em bao giờ không?”
Em dâu im lặng một lúc, rồi nghẹn ngào nói:
“Cảm ơn chị.”
Tôi vỗ vai em:
“Quan trọng nhất là em phải đứng vững được bằng chính đôi chân của mình. Dù có chuyện gì, cũng đừng để người ta bắt nạt.”
Em dâu gật đầu, đôi mắt đỏ hoe:
“Chắc em sẽ ly hôn. Em không thể sống kiểu này được nữa.”
Tôi bình thản đáp: