13.
Tôi nhận lấy khăn ướt từ tay Lục Tấn An, nhẹ nhàng lau sạch ngón tay.
“Gì vậy? Sao tự nhiên tất cả lại có mặt ở đó?”
Tôi mỉm cười, giọng bình thản:
“Không có gì đâu. Chỉ là đột nhiên không muốn nhịn nữa.
Tiện thể thêm chút ‘gia vị’ vào kế hoạch của anh thôi.”
Lục Tấn An – vị hôn phu trên danh nghĩa của Giang Dao.
Mặc dù Tần Hựu luôn miệng nói anh ta yêu tôi từ rất lâu,
nhưng thực ra, lần đầu tiên tôi gặp Lục Tấn An
lại chính là vào hôm thấy Tần Hựu và Giang Dao hôn nhau trong sảnh cưới.
Hôm đó, đúng ra chỉ có ba người trong lễ đường.
Nhưng bất ngờ, đôi tay ai đó nhẹ nhàng che mắt tôi lại.
Khi tôi bị dẫn ra khỏi sảnh và quay đầu nhìn—
mới thấy rõ khuôn mặt người đàn ông đứng trước mặt.
“Chào cô, tôi là Lục Tấn An, vị hôn phu của Giang Dao.”
Ngày hôm ấy, anh ta cũng đưa ra một lời đề nghị.
Chỉ là tôi không muốn làm lớn chuyện, nên đã từ chối.
“Ơ? Sao hôm nay trông em uể oải vậy?”
“Vậy thì nghe cái này cho tỉnh táo nhé.”
Nói rồi anh ta bật bluetooth trên xe, mở đoạn ghi âm.
Giọng nói quen thuộc của hai kẻ “thanh mai trúc mã” vang lên:
“Giang Dao! Em đúng là khiến anh mở rộng tầm mắt đấy!”
“A Hựu, đừng giận nữa mà… Anh cũng biết rõ, con cá lớn như Lục Tấn An em không thể buông tay được.”
“Với lại, anh chẳng phải cũng thích con nhỏ Bắc Cẩn đó sao? Ít nhất nó còn sạch sẽ hơn mấy đứa bên ngoài.”
Im lặng. Một đoạn dài hoàn toàn yên ắng.
Cho đến khi Giang Dao nhỏ nhẹ gọi tên anh ta nhiều lần,
cuối cùng giọng Tần Hựu vang lên, cười nhạt:
“Sạch sẽ thì sao? Cũng chẳng khác gì con cá chết…
Nhưng mà khuôn mặt thì tạm được, ra ngoài cũng câu khối người về cho tôi.”
Tôi nhẹ nhàng tắt bluetooth, gập tay lại.
Giọng bình tĩnh như chưa từng nghe gì đau đớn cả:
“Anh… gắn thiết bị nghe lén trên người Giang Dao à?”
Lục Tấn An cười khẽ,
“Không đến mức đó. Chỉ là quán cà phê hôm nọ… là của tôi.”
Tôi không nói gì, chỉ nhìn anh ta một lúc rất lâu.
Trong lòng vẫn có một câu hỏi mãi không giải được:
Rõ ràng anh có đủ khả năng tự xử lý tất cả,
tại sao lại chọn đứng về phía tôi, cùng tôi dựng nên một màn kịch lộ liễu thế này?
Và… tôi cũng chưa bao giờ hiểu nổi:
Tại sao Giang Dao lại tin chắc rằng, Lục Tấn An yêu tôi?
Rốt cuộc, ai mới là người bị lừa?
Và ai mới là người đang diễn—diễn quá nhập vai?
14.
Trước ngày cưới một ngày, Giang Dao ôm chiếc váy cưới tự tay thêu đến tìm tôi.
“Cô Bắc, đây là chiếc váy cưới tôi đã tự tay hoàn thành.”
“Còn nữa, tôi xin lỗi vì những hành động vượt giới hạn trước đó. Tôi và Tần Hựu… thật sự không có gì cả.”
“Còn… lễ cưới của hai người…”
Tôi liếc nhìn chiếc điện thoại đang đặt trên bàn, màn hình vẫn sáng,
bình thản trả lời cho cô ta điều mà cô ta muốn nghe:
“Yên tâm đi. Váy cưới đã có,
thì đám cưới của tôi — tất nhiên sẽ diễn ra đúng giờ.”
Tôi cười nhẹ, giọng điệu vô cùng lịch sự nhưng lại khiến người ta lạnh sống lưng:
“À phải, đám cưới của cô hình như tổ chức ở khách sạn thuộc tập đoàn nhà họ Lục nhỉ?
Ngày mai tôi sẽ đích thân gửi quà mừng. Nhớ ký nhận giùm nhé.”
Gương mặt Giang Dao thoáng cứng lại, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, không dám trở mặt.
Tôi chỉ lặng lẽ quan sát,
thấy cô ta vừa rảo bước rời khỏi phòng,
vừa nhanh chóng rút điện thoại ra bấm gọi.
Tôi biết — cô ta đang báo tin cho Tần Hựu.
Và đó, chính là thứ tôi muốn.
Kịch bản… vừa khít đến từng chi tiết.
Ngày cưới hôm sau,
tôi mặc chiếc váy cưới cao cấp do Lục Tấn An đặt riêng,
bên dưới phối cùng một đôi giày thể thao cực kỳ “ổn áp”.
Phong cách... cũng không đến nỗi tệ.
Tôi sải bước vào sảnh cưới của Giang Dao.
Cô ta đang loay hoay, quay phắt lại khi thấy tôi.
“Bắc Cẩn! Cô tới đây làm gì?!”
Tôi cong môi, nhàn nhã cười:
“Ồ quên chưa báo, hôm nay tôi cũng kết hôn. Ở phòng bên cạnh thôi.
Nghĩ bụng… ghé qua tiễn cô một đoạn.”
Tôi nghiêng đầu:
“Hay gọi là... tiễn cô một phát?”
Giang Dao trừng mắt, vội vàng lục điện thoại kiểm tra.
Dù gì thì đến tận giờ… chú rể vẫn chưa xuất hiện.
Một đám cưới không có chú rể… chẳng phải là trò cười thiên hạ sao?
“Tần Hựu không tới à? Lạ thật đấy.”
Ngay khoảnh khắc tôi nói xong,
Tần Hựu xuất hiện — quả nhiên đúng lúc.
Nhưng dáng vẻ anh ta thật không ra gì:
mặt mũi nhếch nhác, râu chưa cạo, cả người nồng nặc mùi rượu.
“Dao Dao! Em tới đây làm gì?!”
Anh ta nhào tới, vội vã nắm lấy tay tôi.
Tôi nghiêng mặt, lùi về phía sau.
“Cô Giang này, người, sảnh cưới, khách khứa đều đủ cả.
Giờ còn chờ gì nữa, không làm lễ luôn à?”
Giang Dao nổ tung, hét to:
“Bắc Cẩn!”
Nhưng chưa kịp lao vào tôi,
thì cửa sảnh cưới bị mở toang —
một nhóm phóng viên tay máy tay mic ùa vào.
Tôi giơ điện thoại lên, giọng nhẹ tênh:
“À xin lỗi… hôm qua lúc tôi livestream,
cô vô tình lọt khung hình mất rồi.”