1.
Ta nắm chặt vạt váy, cắm đầu lao đi trối chết trong rừng.
Toàn thân đau đớn như bị xé toạc, nhưng ta không dám ngừng lại dù chỉ một khắc.
Đêm qua, dưới đáy vực sâu, vì trúng dược nên lý trí hoàn toàn sụp đổ.
Ta đã liều lĩnh lao tới áp đảo một vị công tử anh tuấn, thoạt nhìn còn đang mang thương tích.
Dùng chính dây thắt lưng của mình trói chặt tay hắn, chẳng khác nào đang đối xử với một kỹ nữ hèn mọn.
Áp sát lồng ngực hắn, hơi thở dồn dập, ta cúi xuống khẽ hôn lên cổ hắn, giọng nói trêu chọc:
“Công tử đừng sợ, ta không phải kẻ xấu, sẽ không lấy mạng chàng đâu.”
“Chỉ là ta đang quá nóng, muốn nhờ công tử giúp ta hạ nhiệt một chút thôi…”
“Công tử, ta muốn chạm vào công tử.”
“Công tử, ta muốn hôn công tử.”
“Công tử, ta muốn…”
Mà vị công tử ấy, có lẽ thật sự không còn sức để chống cự, chỉ có thể cam chịu.
Mặc cho ta trêu ghẹo, nhục nhã, suốt cả quá trình hắn gần như không hé môi.
Mãi đến khi ta lên đến cực điểm, tiếng kêu tràn ngập khoái lạc bật ra.
Hắn mới lạnh lùng cười khẽ, ghé sát tai ta thì thầm:
“Ngày mai nếu ta không giết được ngươi, thì ta chẳng còn là người nữa.”
Không hề khoa trương.
Chỉ một câu ngắn ngủi, lại chất chứa sát ý lạnh lẽo đến thấu xương.
Đến tận bây giờ, mỗi khi nghĩ lại, ta vẫn còn run sợ.
Vậy nên, sáng sớm tỉnh dậy, ta không hề do dự, vội vàng mặc y phục rồi bỏ chạy.
Chỉ sợ chậm một bước thôi, vị công tử kia sẽ thức giấc, rồi giết chết ta ngay tại chỗ.
Nhưng kỳ thực, hắn cũng chẳng cần động thủ.
Lần này Hoàng gia tổ chức săn bắn, bệ hạ còn dẫn theo cả hoàng hậu và hoàng tử đích thân tới trường săn.
Trong doanh trại trải khắp núi này là vô số văn võ bá quan, công tử thế gia, cùng mệnh phụ thiên kim.
Nếu để ai đó phát hiện chuyện đêm qua ta làm ô uế một vị công tử, lại còn chưa xuất giá đã đánh mất thanh danh trinh tiết.
Ta thực sự không còn đường sống!
“Tiểu thư! Tạ ơn trời đất người bình an!”
Một tiếng kinh hô xen lẫn tiếng khóc bất chợt vang bên tai.
Cả người ta cứng đờ, run rẩy quay đầu lại.
Chỉ thấy nha hoàn thân cận Bích Ngọc, hai mắt hoe đỏ, vội vã chạy về phía ta.
Phía sau còn có vị hôn phu của ta, Tiết Vọng.
Cùng với… một nhóm thế tử thiên kim, nha hoàn thị vệ đi kèm.
Trái tim ta lập tức rơi thẳng xuống đáy vực.
Xong rồi.
Xong thật rồi.
2.
Đêm qua, trong yến hội săn bắn, tam hoàng tử bày ra một cuộc thi thơ bên hồ nước sát vách núi.
Ta vốn không ưa náo nhiệt, nhưng bởi vì Tiết Vọng sẽ có mặt nên mới miễn cưỡng đi theo.
Nào ngờ, ngay giữa chốn đông người ấy, lại có kẻ cả gan động tay vào chén rượu của ta.
Chỉ một ly thôi, đầu óc liền quay cuồng, trước mắt tối sầm.
Biết có chuyện chẳng lành, ta vội tìm Tiết Vọng, định nhờ hắn đưa đi.
Thế nhưng vài công tử say rượu lại chặn đường, lớn tiếng trêu chọc:
“A Vọng, Vân Ca xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, bao nhiêu năm một lòng vì huynh, thế mà huynh lại mấy lần muốn từ hôn, chẳng phải quá vô tình sao?”
“Nhìn kìa, bị huynh ép đến mức phải giả say để hiến thân rồi!”
“A Vọng, nếu huynh không muốn cưới, vậy thì giao mỹ nhân cho ta.”
“Đúng thế, ta cũng muốn! Ta đã ngắm Vân Ca từ lâu rồi!”
“A Vọng, ngươi không cần thì để chúng ta nhận, đây đúng là lộc trời ban!”
Tiếng cười nói ầm ĩ, nhưng gương mặt Tiết Vọng vẫn lạnh nhạt.
Ánh mắt hắn lướt qua gương mặt ta đang ửng hồng vì men rượu, hơi khựng lại một thoáng, rồi đôi môi mỏng lạnh lùng mở ra:
“Tùy các ngươi, muốn đưa đi đâu thì đưa.”
“Nếu có bản lĩnh khiến nàng ta vĩnh viễn không quấy rầy ta nữa, thì càng tốt.”
“Hôn ước từ trong bụng mẹ, bao năm nay bị nàng ta quấn lấy, ta sớm đã chán ngán.”
Lời ấy vừa thốt ra, hội trường lập tức nổ tung tiếng cười.
Mấy công tử lao đến, cưỡng ép kéo Bích Ngọc ra ngoài, rồi lại túm lấy ta, lôi đi khi ta đã chẳng còn chút sức lực nào:
“A Vọng cứ yên tâm, huynh đệ chúng ta nhất định sẽ dốc hết sức để khiến Vân Ca hài lòng.”
“Cam đoan giúp huynh thoát khỏi biển khổ, cắt đứt hôn ước phiền phức này!”
Sau đó xảy ra chuyện gì, ta không nhớ rõ.
Chỉ mơ hồ nhớ có người bế ta, định đưa lên xe ngựa.
Phía sau, Tiết Vọng dường như đã hất đổ bàn tiệc, chén đĩa vỡ nát dưới đất.
Ta vùng vẫy đẩy ai đó, rồi lại va vào một người khác.
Cuối cùng, đôi chân trượt đi, cơ thể rơi xuống vực sâu.
Trên đỉnh núi, tiếng kêu hoảng loạn mơ hồ vang vọng: “Vân Ca!!”
3.
“Vách núi hiểm trở như thế, rừng rậm dày đặc như vậy, ngay cả thị vệ xuống tìm cũng đã lạc mất mấy người.”
“Nô tỳ sợ đến hồn vía rụng rời!”
“Tiểu thư, tối qua người rốt cuộc ở đâu…”
“Bích Ngọc, đừng hỏi nữa.” Ta vội vàng cắt ngang, cố gượng cười, khóe môi cứng ngắc: “Ta đã bình an trở về rồi mà.”
Không thể hỏi.Chuyện ta gây ra đêm qua, làm sao có thể để người khác chạm tới?
Huống chi, nếu có hỏi, tuyệt đối không thể ngay trước mặt nhiều người thế này!
Một khi vị công tử kia tỉnh lại mà truy xét, ta e rằng sẽ mất mạng tại chỗ.
“Cảm ơn mọi người đã xuống vực tìm kiếm ta, ân tình này, ta khắc ghi trong lòng, suốt đời khó quên.”
Nói thì nói vậy, nhưng ánh mắt ta vẫn luôn dán chặt vào chiếc xe ngựa bên mép rừng.
Trong lòng bồn chồn như lửa đốt, ta không thể chần chừ thêm:
“Đêm qua ta bị kinh hãi quá mức, đến giờ trong lòng vẫn còn thấp thỏm, chi bằng chúng ta giải tán thôi?”
“Các vị quay lại vách núi, tiếp tục uống rượu, ngâm thơ.”
“Còn ta xin phép về phủ trước, cáo từ!”