Lâm Du của ta, mấy năm qua nàng đã chịu bao đắng cay nơi Hầu phủ chứ.
Chuyện bắt nguồn cũng tại Tĩnh An Hầu.
Khi ấy, ngựa của hắn nổi điên trên phố, đụng vào xe ngựa của Lâm Du khiến nàng bị thương đầu.
Hai nhà vốn sẵn hôn ước, Tĩnh An Hầu không muốn to chuyện nên trả gấp đôi sính lễ, còn lo lót chức quan tam phẩm cho đệ đệ nàng.
Lâm lão gia vì sợ sau này khó gả con nên đành chấp nhận.
Trong hôn lễ, Tĩnh An Hầu hùng hồn tuyên bố trước mặt các quan khách sẽ không bao giờ bạc đãi Lâm Du.
Ta cũng tưởng hắn không thích thê tử thì ít ra sẽ không giày vò nàng.
Xem ra việc ta xin hoàng đế ban ân chuẩn thứ hai là đúng đắn.
Ta nhẹ vỗ lưng Lâm Du:"Du nhi, ngoan nào, tỷ đã trở lại."
Nàng nức nở:"Vậy lần này tỷ sẽ không đi nữa phải không? Tỷ đi thì hãy đưa muội theo…”
Ta định mở miệng trả lời, chợt thấy Tạ Thời Thanh cùng Tĩnh An Hầu tiến lại từ phía Tháp Thúy Phong.
Ánh nhìn giao nhau, thoáng chốc lặng im.
Tạ Thời Thanh bất ngờ bước tới, nắm cổ tay ta:"Ninh Ninh, nàng đi đâu vậy?"
Tĩnh An Hầu cũng kéo Lâm Du:"Song tiểu thư, cô đang có ý định đưa thê tử của ta rời đi à?"
Ta giữ vẻ bình thản, khom người chào:"Ta chỉ dỗ dành muội ấy, muốn dẫn muội ấy đi nghe hát. Hầu gia đừng hiểu lầm."
Nghe vậy, Tĩnh An Hầu chậm rãi đáp:"Thôi được, nếu ngươi muốn thì đưa nàng ấy đi đi, khỏi phải ngày nào cũng nghe ả lầm bầm ‘Song tỷ tỷ’ bên tai."
Tạ Thời Thanh cũng thở phào, lấy túi tiền bên hông trao cho ta:"Nàng muốn mua gì cứ mua, mệt thì về nghỉ. Hay để ta phái người hộ tống..."
Tĩnh An Hầu hừ lạnh, ngắt lời:"Một kẻ ngốc với một kẻ què, thì có thể xảy ra chuyện gì?"
"Nào, đi thôi, Ngọc Tĩnh còn đợi chúng ta."
Trước khi rời, Tạ Thời Thanh ngoái lại nhìn:"Ninh Ninh, xong việc ta sẽ đến tìm nàng."
Ta chỉ gật đầu.
5.
Nắm tay Lâm Du đi qua con phố nhộn nhịp.
Từ khi nhà họ Song tan vỡ, ta luôn ở phủ tướng quân, hiếm khi bước chân ra ngoài.
Lâm Du cũng giống ta, quanh quẩn trong Hầu phủ.
Giờ nhìn cảnh đường phố, nàng thích thú như vừa khám phá một thế giới mới.
"Song tỷ tỷ, muội muốn ăn kẹo hồ lô.""Song tỷ tỷ, muội muốn ăn bánh ngọt.""Song tỷ tỷ, cái kẹo này trông giống tỷ quá, để muội ăn..."
Chưa được nửa canh giờ, tay ta đã ôm đầy đồ vặt.
Đi ngang nhà họ Lâm, người gác cổng trông thấy Lâm Du liền vội đóng cửa:"Mau, mau, đừng để Hầu phu nhân lẻn vào."