1.
Ta là tiểu hồ ly được Tông chủ Hợp Hoan Tông bế về từ động hồ ly.
Theo lời Tông chủ đại nhân:"Đồ Sơn Nguyệt tiểu hồ ly này, trời sinh yêu mị quyến rũ, đúng là truyền nhân tốt nhất của Hợp Hoan Tông."
Tiếc rằng ta chẳng có lòng học mê thuật, ngày ngày chỉ thích quấn lấy đại sư tỷ lạnh lùng và tiểu sư đệ dịu dàng.
Bởi vì chỗ đại sư tỷ có rất nhiều sách truyện thú vị, như 《Đạo Thuần Phục Nam Nhân Của Đại Sư Tỷ Lạnh Lùng》, 《Giai Thoại Phong Lưu Của Hợp Hoan Tông》, 《Chuyện Cũ Không Thể Không Nhắc Đến Giữa Tông Chủ Hợp Hoan Tông Và 3 Người》...
Còn tiểu sư đệ thì nướng gà cực kỳ ngon, gà qua tay hắn da giòn thịt mềm, béo mà không ngấy, lại còn săn sóc xé nhỏ từng miếng đút ta ăn.
Thấy mãi ta vẫn chưa thể hóa hình, Tông chủ sốt ruột.
Dựa vào đống phong lưu nợ nần thời trẻ của mình, bà ấy quyết định đưa ta tới thiên hạ đệ nhất tông môn —— Thanh Kiếm Tông tu luyện.
Ta nhảy lên vai Tông chủ, thì thầm bên tai:"Tông chủ, đệ tử Hợp Hoan Tông như ta, tới Thanh Kiếm Tông tu luyện làm gì vậy?"
Tông chủ ôm lấy ta, vừa vuốt lông hồ ly vừa ánh mắt sáng quắc đầy mưu tính:"Ngốc, tới đó tìm một thiên chi kiêu tử cùng tu luyện!"
Ta lập tức hiểu ra.
Tông chủ nói, cùng nam nhân song tu có thể giúp ta hóa hình, tăng tu vi.Vậy thì sau này ta chọn một trăm tám mươi người, mỗi ngày đổi một người, chắc cũng không tính là quá phận đâu nhỉ?
Nào ngờ vừa mới cùng một người tu luyện xong, ta đã bị hắn đuổi giết tới tận bây giờ.
Chân trước ta vừa đặt về Hợp Hoan Tông, chân sau Bạch Triển Ngọc đã bổ nát biển hiệu tông môn.
Thanh âm lạnh lùng xen lẫn tức giận của hắn vang dội khắp Hợp Hoan Tông:"Đem con hồ ly đỏ nhà các ngươi giao ra đây cho ta!"
Tiểu sư đệ tay còn cầm miếng gà quay, động tác khựng lại, lạnh nhạt hỏi:"Ngươi... thật sự nhờ cùng hắn tu luyện mà hóa hình được sao?"
Ta lắc đầu như trống bỏi, điên cuồng phủ nhận:"Hình như ta hóa hình trước rồi mới cùng hắn tu luyện mà!"
"Đồ Sơn Nguyệt!"
Tiểu sư đệ bỗng nổi giận, gọi thẳng tên ta, thân thể ta run bắn, linh cảm thấy điềm xấu.
Tiểu sư đệ ép ta vào vách tường, ánh mắt tối sầm:"Nguyệt Nguyệt lớn rồi, biết cùng nam nhân song tu rồi đúng không? Vậy... cũng thử cùng sư đệ xem sao!"
"——Tông chủ cứu mạng!"
Cảm giác nguy hiểm lập tức tràn tới, ta vội thu hồi đuôi hồ ly, chuẩn bị đào tẩu.
Một luồng kiếm khí đột ngột ập tới, khí thế hung mãnh, tiểu sư đệ lập tức ôm chặt ta vào lòng.
2."Đồ Sơn Nguyệt! Ta vượt ngàn dặm tìm nàng, vậy mà nàng dám sau lưng ta... lén lút qua lại với nam nhân khác?!"
Đuôi mắt Bạch Triển Ngọc ửng đỏ, gương mặt vốn lãnh đạm lúc này tràn đầy xấu hổ và phẫn nộ, trường kiếm trong tay hắn rít lên một tiếng gầm gừ chói tai.
Ta lặng lẽ rúc trong lòng tiểu sư đệ Phí Hoằng Dân, cười gượng:"Bạch Triển Ngọc, đừng dữ vậy mà! Có chuyện gì từ từ nói."
Phí Hoằng Dân vừa xoa đầu ta, vừa mỉm cười như không cười:"Sao? Đệ tử Thanh Kiếm Tông bây giờ, cũng bắt đầu ức hiếp tới cửa Hợp Hoan Tông rồi à?"
Bạch Triển Ngọc mặt càng thêm u ám, giơ tay ngoắc ta:"Tiểu hồ ly, lại đây."
Ta liếc nhìn Phí Hoằng Dân đang cười mà không cười, lại nhìn gương mặt đen kịt của Bạch Triển Ngọc.
Một bên là sói, một bên là hổ, ta quyết đoán lập tức biến trở lại nguyên hình hồ ly, tính đường chuồn đi.
Không ngờ Phí Hoằng Dân nhanh tay hơn, rút roi quấn lấy ta, kéo ngược trở lại.
Bạch Triển Ngọc cũng nhân lúc đó tóm được đuôi hồ ly của ta.
Một người nắm đầu, một người kéo đuôi, ta bị giằng qua giằng lại như con cá mắc câu.
"Buông nàng ra!"Hai người đồng thanh quát lên.
Ta méo miệng, ấm ức kêu:"Đau... hai người làm ta đau đấy!"
Nghe vậy, họ vội vàng buông tay.Ta từ trên không rớt thẳng xuống, còn chưa kịp kêu, đã bị Bạch Triển Ngọc ôm gọn vào lòng, ngay sau đó phi thân cưỡi kiếm rời đi.
Bên tai là tiếng gió vù vù, dưới chân là biển mây mênh mông, cảnh sắc tuy đẹp, nhưng ta... lại sợ độ cao.
Trong cơn hoảng loạn, ta vội vàng hóa hình, hai tay siết chặt lấy cổ Bạch Triển Ngọc.
Cơ thể hắn cứng đờ, khóe mắt ta liếc qua, thấy vành tai hắn đã đỏ bừng.
Bạch Triển Ngọc cầm kiếm bay đi, thân hình thoáng chao đảo.Ta lập tức nhận ra, hắn có gì đó rất không ổn.
Ta do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn mở miệng:"Bạch Triển Ngọc, ban ngày ban mặt, nghĩ những thứ không đứng đắn như vậy không hay đâu!"
Thân hình Bạch Triển Ngọc khẽ lảo đảo, vội vàng tìm chỗ đáp xuống.
Hắn thô bạo kéo ta ra khỏi lòng, ánh mắt gắt gao khóa chặt lấy ta, không hề chớp mắt.
Trong mắt hắn ngập tràn lửa giận, ta cảm nhận được khí tức nguy hiểm, liền vội vàng lùi về sau.Cho tới khi ta bị hắn dồn ép vào góc tường, không còn đường lui, ta chỉ đành ngửa cổ lên hỏi:
"Ngươi cần gì phải khổ sở đuổi theo ta mãi không buông?"