1
Giờ nghỉ trưa, đồng nghiệp kéo nhau lại xem kịch.
Vừa thấy tôi đeo túi Hermès đi làm, Vương Hiểu Nhu cười khẩy mỉa mai: “Thẩm Lê, cô đừng có nghĩ tôi dễ bị doạ. Cô tưởng tôi không dám cắt cái túi giả này của cô chắc? Cái loại hàng xách tay rep 1:1 mà cô mua, nhìn qua cũng chỉ vài trăm tệ là cùng. Tôi cắt thì cô làm gì được tôi? Cả công ty này không ai dám dùng đồ fake, chỉ có cô là còn dám vác cái túi giả lòi ra đây để khoe mẽ thôi. Nhìn là thấy buồn nôn.”
Vương Hiểu Nhu nói xong, trừng mắt liếc tôi, khó chịu ra mặt.
Tôi lại bình thản đưa kéo cho cô ta, mỉm cười: “Đúng vậy, đền nổi thì cứ việc ra tay. Nhiều người đang xem lắm đó. Có bản lĩnh thì cắt đi.”
Dứt lời, tôi đặt thẳng túi lên bàn, khoanh tay chờ xem phản ứng của cô ta.
Dân văn phòng không có drama thì sống sao nổi? Vì thế đúng giờ cơm, mấy đồng nghiệp nữ chuyên hóng chuyện đứng bên cạnh hùa vào:
“Hiểu Nhu, cô ngày thường toàn xách LV, Chanel, nên tôi biết chắc con mắt thẩm định của cô phải đỉnh lắm luôn, nhìn phát là biết túi giả hay thật.”
“Làm công ăn lương, mua túi mấy trăm thì còn tin được, chứ cái túi 1 vạn 5 này thì thôi, giả quá lộ rồi đi.”
“Đúng đó, chắc chắn là fake, hàng xách tay mấy trăm tệ thôi. Nhà Hiểu Nhu giàu như vậy, đền mười cái cũng chẳng sao đâu mà.”
Mấy ông anh đã đồng nghiệp cũng nở nụ cười khinh khỉnh, ánh mắt như đang chờ xem tôi bị lật mặt.
Chỉ có Hạ Lệ – người hay chơi thân với tôi, lặng lẽ kéo tay áo tôi thì thầm: “Thẩm Lê, bỏ đi, đừng chấp với loại người như vậy, không đáng đâu.”
Tôi vỗ nhẹ tay cô ấy, cười nói: “Không sao, hôm nay tôi nhất định chơi tới cùng.”
Không vì gì khác, chỉ để hả giận.
Vương Hiểu Nhu nổi tiếng là “phú bà” trong công ty. Nghe nói nhà làm ăn khấm khá, mỗi ngày đều lái BMW đi làm. Túi LV, Chanel ngày nào cũng được thay nhau đeo trên tay. Nhưng cũng nhờ có tiền, mà cái tính kiêu căng thành ra lại được tung hô là “trực tính, dám nói dám làm”.
Mỗi lần có ai đó lỡ mua hàng rep 1:1, cô ta lập tức lao đến móc mỉa:
“Thà đi chết còn hơn là mua hàng fake, mất mặt thật sự. Nghèo thì đừng đụng vào hàng hiệu, nhìn cái là biết giả rồi.”
Lâu dần, trong công ty chẳng ai dám dùng đồ fake nữa. Thậm chí còn quay lại dùng hàng chợ cho đỡ bị soi.
Thấy tôi cứng rắn muốn cược tới cùng, Vương Hiểu Nhu cười khẩy lắc đầu: “Thẩm Lê, lương tháng của cô chỉ có 8000 tệ, vậy nói tôi nghe xem làm thế nào có thể mua nổi cái túi đắt như này? Coi như cô không ăn không uống, một năm tiết kiệm được 96,000 tệ, thì cũng phải mất 16 năm mới đủ tiền mua cái túi đó. Nếu đã muốn cược, thì phải thêm điều kiện gì đó chứ?”
Nhân viên bộ phận nhân sự Lý Phi cũng phụ họa: “Đúng rồi, túi thật mà bị cắt, Hiểu Nhu không chỉ phải đền tiền mà còn phải livestream ăn shit. Còn nếu túi cô là fake thì chỉ mất một cái túi rách rưới, chẳng lỗ gì mấy, thế thì không công bằng.”
Tôi nhún vai, giọng thản nhiên: “Được thôi, vậy mấy người nói xem, nếu túi này là giả, tôi phải chịu hình phạt hay cược thêm gì?”
Sau khi suy nghĩ vài giây, Vương Hiểu Nhu đột nhiên vỗ vai tôi, cười lạnh: “Nếu túi này là giả, cô có dám đền tôi một cái thật không?”
Hừ, đúng là coi trời bằng vung.
Cả đám đồng nghiệp xung quanh trợn tròn mắt, không ngờ cô ta chơi lớn đến vậy. Vì dù sao trong mắt họ, tôi cũng chỉ là một con nhỏ làm văn phòng bình thường. Lấy đâu ra khả năng đền cái túi trị giá 1,5 vạn tệ chứ?
2
Tôi chưa trả lời.
Vương Hiểu Nhu thấy phản ứng của tôi liền cười khẩy, nhếch môi: “Sao? Không dám à? Nếu giờ cô chịu nhận sai, quỳ xuống xin lỗi trước mặt tôi, tôi có thể hủy kèo.”