03
Tắt máy xong, tôi lập tức mở danh bạ, tìm một cái tên.
“Alô, Trương Siêu, là mình – Lâm Mạn đây.”
Trương Siêu là bạn đại học của tôi, hiện là quản lý cấp cao của một công ty kiểm soát rủi ro nổi tiếng, chuyên phụ trách thẩm định tín dụng cá nhân và doanh nghiệp.
“Ôi trời, khách quý đây rồi. Cô đại cố vấn tài chính mới cưới, sao hôm nay lại nhớ tới thằng bạn già này thế?”
Giọng đùa cợt quen thuộc vang lên từ đầu dây bên kia.
Tôi lúc này hoàn toàn không có tâm trạng pha trò, đi thẳng vào vấn đề:
“Tớ nhờ cậu một việc. Tra giúp tớ một người—Thẩm Lỗi, em chồng tớ.
CMND tớ gửi cậu ngay sau đây.
Tớ cần toàn bộ lịch sử tín dụng và khoản vay online dưới tên cậu ta. Càng chi tiết càng tốt. Gấp.”
Trương Siêu nghe ra sự nghiêm trọng trong giọng tôi, lập tức thu lại vẻ bông đùa.
“Xảy ra chuyện gì thế?”
“Nói ra dài lắm. Cậu cứ tra đi rồi tớ giải thích. Với lại… giúp tớ giữ kín chuyện này.”
“Được. Không vấn đề. Đợi tin tớ.”
Kết thúc cuộc gọi, tôi gửi ngay thông tin của Thẩm Lỗi.
Thẩm Lỗi là em trai ruột của Thẩm Hạo, nhỏ hơn ba tuổi, học hành chẳng đâu vào đâu, suốt ngày lêu lổng, đổi việc còn nhanh hơn đổi áo.
Ấn tượng của tôi về hắn ta không nhiều—chỉ nhớ trong lễ cưới, hắn nhuộm đầu vàng chóe, mặc bộ vest rộng thùng thình, chạy khắp bàn tiệc cụng ly, mồm toàn lời ba xạo, nhìn tôi bằng ánh mắt khó tả—vừa tham lam, vừa dò xét.
Lúc đó tôi chỉ nghĩ hắn là dạng thanh niên lưu manh rỗng tuếch.
Giờ nghĩ lại… đúng là tôi ngây thơ đến mức nực cười.
Còn mẹ chồng – bà Vương Lệ – thì cưng chiều thằng út đến tận xương tủy.
Trong lễ cưới, bà ta kéo tay em dâu Lý Quyên ríu rít như mẹ ruột với con gái, còn với tôi – cô con dâu trưởng vừa bước chân vào cửa – thì chỉ vài câu khách sáo qua loa.
Lý Quyên miệng thì gọi “chị dâu”, nhưng ánh mắt lại đầy kiêu ngạo và khinh miệt.
Thì ra trong mắt bọn họ, tôi từ đầu đến cuối chỉ là một “người ngoài” có thể hy sinh bất cứ lúc nào, miễn là phục vụ được lợi ích của gia đình họ.
Trong lúc chờ tin, tim tôi như bị đặt trên chảo nóng mà hành hạ.
Tôi tua đi tua lại mọi chi tiết từ lúc yêu đến khi cưới, cố tìm ra những dấu hiệu mà mình đã bỏ quên.
Tôi nhớ lại lần đầu tiên tới nhà họ, bà Vương Lệ nắm tay tôi hỏi về công việc, thu nhập, hỏi còn kỹ hơn cả bố mẹ tôi.
Lúc ấy tôi tưởng bà quan tâm.
Bây giờ mới biết—đó đâu phải quan tâm.
Đó là định giá.
Tôi nhớ lúc bàn chuyện cưới xin, nhà họ lấp lửng về sính lễ, nhưng lại nhiệt tình nhận ngay chiếc xe hồi môn mà nhà tôi đưa.
Tôi nhớ Thẩm Hạo từng nhiều lần than với tôi rằng em trai anh ta “khổ lắm”, mẹ anh ta “lo cho gia đình mệt mỏi”.
Té ra, tất cả những câu chuyện đó đều là màn lót đường cho cú đánh trời giáng ngày hôm nay.
Cả gia đình họ—từ đầu tới cuối—là một màn kịch được chuẩn bị tỉ mỉ.
Thẩm Hạo là con da//o bọc đường mang tên “tình yêu”.
Vương Lệ là người đứng sau giật dây, sẵn sàng thu hoạch.
Còn tôi—chính là con cừu bị dắt thẳng vào lò m//ổ.
Đúng lúc đó, điện thoại reo—Thẩm Hạo gọi tới.
Tôi vuốt để nhận cuộc gọi. Chưa kịp lên tiếng, giọng anh ta đã vang lên, kìm nén cơn giận:
“Lâm Mạn, em muốn thế nào nữa? Mẹ anh bị em chọc tức đến nằm liệt giường rồi. Bác sĩ bảo phải nhập viện theo dõi! Em mau về đây ngay, xin lỗi mẹ anh!”
Dùng bệnh tật để đạo đức buộc tội tôi?
Chiêu này cũ rích rồi.
Tôi bật cười lạnh:
“Bà ấy bị tức thật, hay là sắp đến hạn trả tiền nên mới hoảng loạn?”
Điện thoại bên kia lại rơi vào im lặng.
Một sự im lặng nặng nề như tảng đá đập thẳng vào tim tôi—và cũng là bằng chứng rõ ràng nhất.
Tôi không cần hỏi thêm nữa. Tôi hiểu hết rồi.
Ngay khi tôi chuẩn bị cúp máy, điện thoại “ting” một tiếng—tin nhắn của Trương Siêu đã đến.
Là một ảnh chụp màn hình rất dài.
Chi chít những dòng chữ—nhìn thôi cũng thấy lạnh sống lưng.
Người vay: Thẩm Lỗi
Nền tảng: XX vay, XX ví, XX tài chính… tổng cộng hơn mười mấy app vay online.
Tổng số tiền: 520,000 tệ.
Năm mươi hai vạn.
Hơn nửa triệu.
Tôi siết chặt điện thoại—đầu ngón tay cũng lạnh buốt.
Thì ra… đây mới là “khó khăn” mà Thẩm Hạo nói đến.
Dưới cùng của ảnh chụp màn hình, Trương Siêu còn kèm theo một câu:
“Toàn là vay nặng lãi, kiểu lãi chồng lãi. Chậm một ngày là gặp rắc rối to. Hạn cuối trả nợ là thứ Sáu tuần này. Mạn à, em chồng cậu đâm thủng một cái lỗ to tướng rồi.”
Tôi nhìn chằm chằm dãy số lạnh lẽo ấy, cả người như đóng băng, m//áu trong người cũng như ngừng chảy.
Không phải vì số tiền hơn năm mươi hai vạn, mà là vì một gia đình sẵn sàng dựng cả một vở kịch để lừa gạt tôi một cách trần trụi đến thế.
Hôn nhân của tôi, từ đầu đến cuối, chẳng qua chỉ là một cái bẫy được dọn sẵn để vá lấp cái hố cờ bạc khổng lồ ấy.
Tôi – người phụ nữ có thu nhập 600.000 tệ mỗi năm – trong mắt họ chính là phao cứu sinh, là “vị cứu tinh” duy nhất để cứu vớt Thẩm Lỗi… và cả cái nhà họ Thẩm.
Họ không cần một người con dâu.
Họ cần một cây rút tiền biết đi.
Trong khi tôi còn đang chìm trong cơn phẫn nộ tột độ thì ở đầu dây bên kia, Thẩm Hạo vẫn đang thao thao bất tuyệt, trách móc tôi lạnh lùng, vô tình.
Tôi lạnh lùng cắt ngang, giọng bình thản đến rợn người:
“Thẩm Hạo, hạn trả nợ là thứ Sáu đúng không?”
Tôi nghe rõ tiếng anh ta hít mạnh một hơi lạnh qua điện thoại.
Anh ta thực sự hoảng rồi.
“Em… em làm sao biết được? Em điều tra nhà anh sao?!”
“Đúng, tôi điều tra.” Tôi thản nhiên thừa nhận, trong giọng còn mang theo ý cười giễu cợt:
“Chẳng lẽ tôi phải ngồi đó chờ cả nhà anh đem tôi bán, rồi còn vui vẻ đếm tiền giúp các người chắc?”
Tôi lưu lại bức ảnh chụp màn hình kia, đồng thời tải một bản lên lưu trữ đám mây.
Sự phẫn nộ cuồn cuộn và nỗi lạnh lẽo xuyên tim cùng tồn tại trong tôi, lại khiến tôi trở nên cực kỳ tỉnh táo.
Một kế hoạch rõ ràng đang dần hình thành trong đầu tôi.
Các người muốn diễn kịch?
Muốn tôi tự nguyện nhảy vào bẫy?
Được thôi. Vậy thì tôi sẽ chơi cùng.
Chỉ là—ai là thợ săn, ai là con mồi, từ giờ trở đi, sẽ do tôi định đoạt.