21.Bước ra từ cung Trung điện, Thôi Uyển vẫn đứng chờ sẵn, mắt đầy cảnh giác:
“Ngươi vừa nói gì với mẫu hậu?”
Tháng ba, trời dần ấm. Tâm trạng ta khoan khoái, sẵn sàng giải đáp:
“Tỷ đoán thử.”
Thôi Uyển cau mày, gay gắt quát:
“Thôi Ngôn!”
Ta bật cười:
“Được rồi, đó là bí mật, sau này tỷ sẽ biết. Ờ phải, mẫu hậu nôn nóng chọn phò mã cho Huệ Ninh. Người còn nhờ ta lưu ý, nếu bên tỷ có ai thích hợp, cứ đề cử, cũng coi như lập công đấy.”
Thôi Uyển nhíu mày:
“Tại sao mẫu hậu không bảo ta lo?”
Ta nhìn nàng bằng ánh mắt bỡn cợt:
“Bởi vì ta là Thái tử phi đường đường chính chính. Vả lại, hoàng công chúa kén phò mã, cớ gì để một trắc phi nhúng tay?”
Nàng sực hiểu, nắm chặt tay mà rảo bước đi.
Ta quay lại ngó tòa cung điện dát vàng lấp lánh, lòng cười sảng khoái. Vở kịch hay bắt đầu rồi.
Khi về đến Đông Cung, Tạ Trầm đã mang từ Tiệm Thực Vị Trại thứ bánh nóng hổi cho ta. Chàng tựa vào ghế, đọc sách, nghe tiếng chân mới quay ra:
“Nàng về rồi à?”
Bất kể lúc nào, ánh nhìn đầu tiên chàng dành cho ta luôn phảng phất ý cười. Ta thoáng ngẩn người, rồi ngồi xuống ghế bên, cắn thử miếng bánh, đoạn hỏi:
“Điện hạ, lúc nhỏ chàng có vui không?”
Ta ngại thẳng thừng: “Phụ mẫu, huynh muội có tốt với chàng không?”, đành vòng vo.
Thấy chàng không đáp ngay, ta nói tiếp:
“Thiếp chỉ có một ruột thịt là tỷ tỷ, còn chàng gia đình đông thế, chắc hẳn rất náo nhiệt?”
Tạ Trầm khép sách, chau mày nhìn ta, sau lại gượng cười:
“Đây chính là nhà chúng ta, sau này cũng sẽ càng thêm náo nhiệt.”
Chàng không nói, ta cũng rõ. Kiếp này, chàng hoàn toàn mù tịt chuyện thân thuộc muốn hãm hại mình. Ta sợ chàng đau lòng nên luôn dò xét.
Mà câu trả lời ấy khiến ta khổ tâm. Vì chàng lớn lên chẳng chút ấm êm.
Thôi, có giận hờn trách móc thì chàng hẳn cũng phải chịu.
22.Lòng người thì từ từ tính, điều Tạ Trầm cần ngay là binh quyền. Hôm ấy ta chỉ bảo:
“Thống lĩnh Cấm quân Triệu Khoa là người rất giỏi. Giờ Hoàng hậu nôn nóng kén phò mã cho Huệ Ninh, ta bất tiện tiếp cận hắn, điện hạ thử đi nói chuyện, xem hắn thế nào.”
Việc liên quan muội ruột, Tạ Trầm thoáng ngơ ngẩn rồi gật đầu.
Triệu Khoa nắm năm vạn cấm quân, giữ an nguy hoàng cung, kinh thành. Mặt khác, hắn rất trung thành với hoàng thất, chưa từng liên quan phe Thuần Quý phi hay Tạ Mặc, khả năng sẽ kết thân được với Tạ Trầm.
Còn Huệ Ninh? Xứng đáng gì.
Hoàng hậu tỏ ra điềm tĩnh, không hề hé tin về cung Thuần Quý phi. Nhưng ta biết bà đang ngấm ngầm thu thập chứng cớ.
Thôi Uyển cũng “đáng gờm” lắm, nhiệt tình lôi tới cho Huệ Ninh một gã “văn vẻ” như rồng phượng, nhưng thực chất bên trong rỗng tuếch, mấy văn chương hoa mỹ đều do thư đồng soạn hết, nhờ thế hắn nổi tiếng.
Hoàng hậu cùng Huệ Ninh đều hài lòng, ánh mắt nhìn Thôi Uyển bớt gai góc.
Tám tháng sau, Huệ Ninh xuất giá, rất nhanh liền phát hiện vị phò mã này chỉ là “bình rỗng kêu to.” Hoàng hậu nổi trận lôi đình, hai mẹ con hở ra là kiếm Thôi Uyển hành.
Ta ngồi Đông Cung, ngắm đám “chó cắn chó.”
Cũng tháng tám, cái thai của Thuần Quý phi độ năm sáu tháng, rất vững vàng. Hoàng hậu rốt cuộc ra tay, hành động đã chín muồi, bắt ngay tại trận tên nam nhân kia.
Hoàng thượng nổi đóa, suýt hạ chỉ xử tử Thuần Quý phi. Nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, sau lưng nàng là tộc lớn đỡ lưng, cuối cùng Hoàng thượng chỉ giam lỏng.
Lúc hay tin, ta đang cùng Tạ Trầm tập viết.
Chậc, suy cho cùng, Hoàng đế cũng khó lòng để Thuần Quý phi sinh ra đứa bé này – không thì thiên hạ rơi trọn vào nhà nàng. Chỉ là điều ông không ngờ, nàng dám đội cho ông cái “mũ xanh” to đến vậy.
Ta len lén nhìn thần sắc Tạ Trầm, dặn mình chớ phì cười.
Chàng im lặng thật lâu rồi mới buông một câu:
“E trời sắp đổi rồi.”
Ta liếc ra cửa sổ, mây đen tích tụ, sắp mưa.
Tạ Trầm nắm tay ta, căn dặn:
“Nàng hàn khí nặng, nên mặc thêm áo.”
“Vâng.” Ta mỉm cười đáp.
23.Tiền triều tranh cãi mãi, rốt cuộc phụ thân Thuần Quý phi vẫn xót nữ nhi út, dốc hết sức cũng phải giữ mạng cho nàng, thậm chí không ngại liên thủ với Mông Cổ ép Hoàng thượng.Bởi vì cái thai đã lớn, nếu buộc nàng hủy thai, Thuần Quý phi cũng khó toàn mạng.
Hoàng thượng lửa giận bừng bừng, Hoàng hậu cũng đầy căm phẫn, Tạ Mặc ngày ngày ra vào cung, mong gỡ gạc chút thiện cảm.
Về phần Tạ Trầm, gần đây chàng lại đam mê thợ mộc, miệt mài chế khắc gỗ trong thư phòng.
Ta thở dài, tự mình ghé phủ Đại tướng quân Trấn Quốc. Lúc ta kéo mũ xuống, trên mặt vị lão tướng dâng nét ngạc nhiên thoáng qua. Ta điềm nhiên đứng đợi ông định thần, chờ khi ông tĩnh tâm trở lại, mới nêu rõ mục đích:
“Xin ngài sắp xếp cho ta vào cung. Ta hứa sẽ đưa tiểu thư của ngài rời khỏi đó, chẳng mất một sợi tóc.”
Ông do dự giây lát, hỏi:
“Nương nương muốn điều chi?”
Ta khẽ mỉm cười, ngẩng đầu nhìn lão:
“Ta muốn ngài giao binh quyền trong tay cho Thái tử.”
“Không thể!”
Ta cũng chẳng chấp, chỉ thản nhiên tiếp lời:
“Phủ Đại tướng quân trải mấy đời hiển hách, công danh vinh quang đếm chẳng xuể. Đến hôm nay, nhân tài vẫn nối tiếp không dứt. Ngài nghĩ xem, có vị đế vương nào yên dạ được khi thần tử một nhà như thế không?”
Lão tướng quân hiểu lẽ này, nhưng quyền thế đã giữ nhiều năm, nào dễ buông tay.
“Huống hồ, hôm nay ngài còn cậy Mông Cổ áp bức Hoàng thượng, thử ngẫm xem: muộn nhất là bao lâu, Hoàng thượng sẽ ra tay triệt hạ phủ ngài?”
Mặt ông xám ngoét, lòng dường như chẳng nỡ hy sinh ai – vì bất kể “lòng bàn tay hay mu bàn tay,” đều là máu thịt.
Ta mỉm cười tung đòn cuối:
“Thuần Quý phi bao năm chẳng mang thai, kỳ thực bởi lần nào Hoàng thượng cũng mượn cớ bổ dưỡng, kín đáo cho nàng dùng canh trừ thai. Ngài bảo, Hoàng thượng phòng bị tới mức đó, sao có thể dung phủ ngài tồn tại lâu dài?”
Ông không hỏi ta cớ gì tường tận chuyện này. Chỉ rũ người, ngồi phịch xuống ghế, ngơ ngẩn nhìn đâu vô định.
“Vậy… Thái tử có thể hứa cho chúng ta điều chi?”
Câu này vừa thốt, ta biết đã nắm chắc mười phần.
24.Ta xòe bàn tay siết chặt bấy lâu, phát giác mồ hôi ướt đẫm. Ngẩng nhìn lão tướng, ta nói:
“Giờ dù ta hứa hẹn gì, trong mắt ngài vẫn là hão huyền. Ta chỉ dám cam đoan: nếu ngài ‘lui khi nước triều đang dâng’, có thể bảo toàn tính mạng cả nhà, đám hậu bối tướng tài trong phủ cũng vẫn được trở lại quân doanh làm lại từ đầu.”
Lão tướng quân trông thật mệt mỏi, ánh mắt đùng đục. Đây quả là lối thoát tốt nhất cho họ, bắt đầu lại chẳng sao, dù gì họ đã bồi đắp mạng lưới quan hệ sâu rộng qua năm tháng.
“Được… ta đồng ý. Nhưng mong nương nương nhất định đưa được Thuần nhi an toàn ra ngoài.”
Ông cho người sắp đặt, đưa ta lẻn vào cung.
Thuần Quý phi tiều tụy vàng vọt, ôm bụng chẳng rời, ta thoáng xót xa – nhưng xót cho đứa con mà kiếp trước ta chưa kịp sinh ra.
Kiếp trước, Thuần Quý phi vốn chẳng ưa Thái tử, song chúng ta không mấy giao thiệp, trái lại Tạ Mặc lại bắt tay với phủ Đại tướng quân, chỗ nào cũng chèn ép Tạ Trầm.
Chuyện Thuần Quý phi tư thông, Tạ Mặc về sau cũng hay biết, nhưng vì binh quyền, y không lật tẩy, thậm chí Hoàng hậu còn giúp che giấu.
Toàn cung, chỉ ta và Tạ Trầm dửng dưng chẳng hay. Nhờ thế, Thuần Quý phi ngày một ngang ngược hơn, cho tới cái đêm ta cùng Tạ Trầm vô tình chạm mặt sự việc ấy.
Khi chúng ta chưa kịp phản ứng, gã nam nhân mặc áo thái giám đã rút dao, Tạ Trầm đỡ đòn cho ta.
Thuần Quý phi cũng hoảng hồn, nhưng rút cuộc không dám thủ tiêu thi thể, chỉ lôi kẻ kia chạy mất.
Ta ôm Tạ Trầm quỳ bệt trên đất, trước mắt chỉ một màu đỏ ngầu.
25.Tạ Trầm được cứu sống, nhưng hôn mê triền miên. Vài hôm sau, Hoàng thượng đổ bệnh, ta biết bọn họ khởi sự rồi.
Muốn giữ mạng Tạ Trầm, ta toan sang nhờ cậy Tạ Mặc.
Hôm đó, ta bưng thuốc, giúp Tạ Trầm uống, rồi chàng lại chìm vào giấc ngủ. Bệnh tình chàng đỡ nhiều, mỗi ngày tỉnh táo chốc lát, nói với ta đủ điều, đôi khi hỏi ta mai ăn món gì, có khi chúng ta cùng ra ngoài ngắm gió xuân một thoáng, vì chàng vẫn yếu, chẳng chịu nổi gió lâu.
Nhiều lúc, hai đứa cứ lặng lẽ ngồi, chàng đọc sách của chàng, ta ngắm chàng của ta.
Chỉ tiếc hôm ấy, ta đi khỏi mà chàng chưa tỉnh. Ta thở dài, cúi xuống khẽ chào, trước khi rời phòng còn đặt quyển sách chàng đọc dở bên gối.
“Tạ Trầm, mong chàng mãi được tự do, chẳng còn ràng buộc.”
Ta khoác lên mình bộ xiêm y xinh đẹp, váy xanh biếc phất theo bước chân, tung bay trước gió. Đó là chiếc váy đầu tiên Tạ Trầm tặng.
Ta ngỡ mình chạy đủ nhanh là thoát kiếp ngục tù, ai dè thị vệ Tạ Mặc phái đến còn nhanh hơn, lập tức bắt ta dẫn đến gặp hắn.
Ta dành cho Tạ Mặc nụ cười đầu tiên và duy nhất, rồi tự tay kết liễu chính mình. Vẻ bàng hoàng trên mặt hắn là hình ảnh cuối cùng ta thấy.
Hắn tưởng ta sẽ giết hắn, thật đúng là tự đề cao. Thuộc hạ hắn đã lục soát khắp người ta, nào ngờ ta giấu thứ kịch độc “thấy máu phong hầu” trong hoa tai.
“Thái tử phi tự tử trong phủ hoàng đệ Thái tử” – chỉ cần danh phận ấy thôi cũng đủ gây chấn động khắp triều, dư thời gian để Tạ Trầm gượng dậy.
Đó cũng là khoảnh khắc ta thấy sảng khoái nhất đời, vì cuối cùng ta cũng làm được một việc cho Tạ Trầm.
Đúng như ta dự liệu, dù Tạ Mặc cố bưng bít, nhưng danh nghĩa ta vẫn là Thái tử phi. Cả triều dậy sóng, đủ thứ đồn đoán lan khắp ngõ.
26.Khi Tạ Trầm nghe tin, hồn phách ta đang ngả lưng bên cạnh, ngái ngủ vì đêm qua lo chuẩn bị kế hoạch mà thức muộn.
Bọn hạ nhân chạy vào bẩm báo, đánh thức ta, nhưng chẳng ai trông thấy ta hết.