4
Tôi mở điện thoại ra, đầy tin nhắn, toàn là của mẹ và em trai.
Không ngoại lệ, tất cả đều hỏi tôi có mua được vé không, vì bên họ khi đặt thì đều nhận được thông báo trùng lịch trình.
Tôi định gọi cho họ, thì Quách Hạo Nhiên đột nhiên lên tiếng:
“Cô đừng nói nhiều với họ quá, cứ bảo là không mua được, thế là xong.
Bảo họ vào danh sách chờ, một người thì dễ được đẩy lên lắm.
Đừng nói lắm để họ ghét tôi.”
Nói thì dễ.
Nhưng rõ ràng tôi đã mua được, chính họ ép tôi phải huỷ vé.
Cục tức này tôi không nuốt nổi.
Tôi mở điện thoại, chuyển sang tra vé máy bay.
Vé máy bay dịp Tết thì đắt đỏ, tôi mới tìm sơ sơ đã thấy toàn 2-3 ngàn tệ.
Quách Hạo Nhiên liếc thấy màn hình tôi lập tức nổi giận:
“Cô điên rồi à? Không cho mua vé tàu thì lại định mua vé máy bay?
Một tháng cô kiếm được bao nhiêu tiền? Một tấm vé là bay luôn nửa tháng lương rồi còn gì!”
Anh ta tức tối nhào đến định giật lấy điện thoại.
Nhưng lần này tôi giữ rất chặt.
Bà già kia và Quách Phân cũng thò mặt vào:
“Thật sự định mua vé máy bay hả? Cô điên thật rồi. Không được mua, cái gì cũng không được mua!”
Dựa vào đâu mà tôi phải nghe họ?
Họ càng không cho tôi mua, tôi lại càng phải mua.
Vừa chọn xong chuyến bay định đặt vé, thì mẹ tôi gọi đến.
“Tưởng con mua được vé rồi chứ. Nhưng không sao, ba mẹ cũng không bận gì.
Tụi mẹ cũng chưa từng đến trường của em con,
Ba con bảo nếu không mua được thì để ông ấy chở đi, cũng tiện ở lại chơi vài ngày.”
Một ý tưởng bỗng loé lên trong đầu tôi, tôi lập tức nói với mẹ:
“Vậy thì hay quá, ba mẹ vất vả bao năm rồi, lần này để con lái xe, tiện thể đưa ba mẹ đi chơi một vòng.”
Chúng tôi lập tức đồng ý cái rụp. Vậy là quyết định xong.
Cúp máy, mẹ tôi còn nhắn thêm một tin:
【Con mới cưới, còn nhiều việc cần dùng tiền. Lần này con chỉ cần góp công, còn tiền để mẹ lo.】
【Gọi cả Quách Hạo Nhiên theo nữa, mọi người đi chơi mấy hôm cho vui.】
5
Tôi còn chưa kịp cho Quách Hạo Nhiên xem tin nhắn của mẹ thì mẹ chồng đã nổi đóa trước:
“Cái gì? Cô còn định đưa ba mẹ cô đi du lịch á?
Tôi thấy cô điên thật rồi đấy.
Cô tưởng mình là thiên kim tiểu thư có tiền đấy à? Nhà chúng tôi là nhà tài phiệt chắc, có tiền cho cô tiêu xài kiểu đó à?
Trần Lệ Quân, sao trước đây tôi không phát hiện cô là loại phụ nữ chẳng biết lo liệu chuyện gia đình gì cả?”
Quách Phân cũng giận dữ chỉ thẳng vào tôi:
“Đúng đó! Nếu muốn đi du lịch thì phải đưa chúng tôi đi chứ!
Cô đã gả vào nhà họ Quách, thì là người nhà họ Quách, làm gì cũng phải nghĩ cho nhà họ Quách trước tiên!
Thế này đi, tôi cho cô một giải pháp hợp lý:
Bảo mẹ cô bỏ tiền ra, đưa cả nhà chúng ta đi du lịch một chuyến.
Mẹ tôi già đến thế rồi còn chưa ra khỏi thành phố bao giờ.
Vừa hay cho cô cơ hội thể hiện hiếu đạo, biết điều thì phải nắm lấy!”
Tôi suýt nữa thì cười sặc.
“Quách Phân, mẹ cô lớn tuổi rồi mà chưa từng ra khỏi thành phố.
Một là vì bà ta vô dụng, hai là vì các người bất hiếu.
Liên quan gì đến tôi?”
Muốn biến mẹ tôi thành kẻ chi tiền ngu ngốc à?
Nằm mơ!
Tôi tiếp tục thu dọn hành lý, Quách Hạo Nhiên sốt ruột:
“Cô điên rồi, thật sự điên rồi!
Cô nói tôi nghe xem, tiền ở đâu ra hả?”
Tôi làm gì mà không có tiền?
“Ba mẹ tôi cho tôi của hồi môn hai trăm nghìn, sao tôi lại không có tiền chứ?”
Quách Phân bỗng làm ra vẻ vừa “ngộ” ra điều gì đó:
“À, nói trắng ra thì cũng là dùng tiền của nhà họ Quách chúng ta thôi mà.”
Tôi muốn bật cười đến chết.
Tiền đó là của mẹ tôi cho, của hồi môn rành rành, chẳng liên quan tí gì đến nhà họ Quách.
Còn tôi thì đi làm kiếm tiền đàng hoàng, mười mấy hai chục nghìn chẳng lẽ không lấy nổi?
Thấy tôi hoàn toàn không có ý dừng lại, bà già kia đột nhiên đá tung vali của tôi, rồi bốp - một cái tát giáng thẳng vào mặt tôi:
“Trần Lệ Quân! Cô đã gả vào nhà họ Quách thì phải nghe lời tôi!
Tôi nói không được đi là không được đi!”
Tôi thật sự điên lên rồi.
Từ bé đến lớn chưa bao giờ bị ai tát vào mặt.
Cái nhục này tôi sao nuốt cho nổi?
Cơn giận làm tôi mất hẳn lý trí, tôi tiện tay chộp lấy cái tách trên bàn rồi ném thẳng vào bà ta.
“Choang!” một tiếng vang dội, bà già lập tức ôm đầu gào thét…
6
Chiếc tách rơi xuống đất vỡ nát thành từng mảnh, bà già lập tức đập tay vào đùi, gào lên thảm thiết:
“Trời ơi là trời, con dâu đánh mẹ chồng rồi đây này!
Tôi kiếp trước làm gì mà kiếp này rước phải cái loại con dâu như vậy chứ!”
Quách Phân lao đến như điên định đánh tôi:
“Mày dám động tay với mẹ tao? Tao thấy mày chán sống rồi!
Hôm nay tao mà không xé xác mày thì tao không mang họ Quách!”
Một lũ điên, thật sự là một lũ điên.
Rõ ràng lúc nãy tôi ném cái tách trượt tay, chẳng trúng bà ta tí nào.
Vậy mà bà ta vẫn gào khóc như thể tôi sắp đánh chết bà đến nơi.